Màn đêm bao phủ Điểm tập trung cuối cùng cũng dần tan đi, khi ánh dương một lần nữa chiếu rọi mảnh đất này thì chủ nhân của tòa thành đã thay đổi. Những kẻ Vương triều Thánh Quang vốn diễu võ giương oai đã bị Lâm Động giết sạch. Những cường giả vốn đầu hàng Vương triều Thánh Quang giờ lại thể hiện trò gió chiều nào che chiều ấy, nghiến răng nghiến lợi tố cáo tội ác của Vương triều Thánh Quang, nhìn như có thù hận sâu sắc lắm vậy.
Đương nhiên Lâm Động chẳng có thời gian để ý đến loại đó, tuy Vương triều Thánh Quang đã bị giải quyết nhưng hắn không hề có ý định thống trị nơi này. Một Điểm tập trung nhỏ bé, trong ngoài cộng lại chỉ nghìn người, làm bá vương ở đây thì được gì? E là một năm sau ngay tư cách tham gia Bách Triều Đại Chiến cũng không còn nữa.
Nếu không phải do bọn Vương triều Thánh Quang cố tình gây rắc rối, thậm chí còn muốn đoạt Linh bảo và vũ kỹ của Lâm Động thì hắn cũng chẳng quản chuyện người khác. Nhưng Lê Thịnh lại quá không biết điều, cứ muốn động đến Lâm Động, tính ra thì kết quả đó là do hắn tự chuốc lấy mà thôi.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi trên tòa tháp, Lâm Động chầm chậm mở mắt, trong lòng bàn tay hắn, ánh sáng của tượng bạch ngọc đã tối đi không ít.
Lâm Động đứng dậy, bước ra một bước, lập tức từ trong cơ thể bùng ra một luồng nguyên lực hùng hồn.
Đồng thời, nguyên lực thiên địa ở xung quanh hắn cũng nhanh chóng ngưng tụ lại thành một đạo hư ảnh của một con cự tượng bao trùm lấy toàn thân Lâm Động.
Con cự tượng này tuy mơ hồ nhưng đã có uy lực kinh thiên động địa. Vừa xuất hiện, con cự tượng ngửa lên trời rống lên một tiếng dài khiến nguyên khí trên bầu trời tòa thành như sôi sục.
Vì có không gian thạch phù, việc tu luyện vũ kỹ với Lâm Động không phải quá khó khăn. Vì thế, dù chỉ tu luyện trong một đêm nhưng Lâm Động đã có lĩnh ngộ với Thánh Tượng Băng Thiên Chàng. Tuy nhất thời không thể thật thuần thục nhưng hắn đã có lực chiến đấu không tệ.
Trên tòa tháp, Lâm Động cũng cảm nhận được uy lực lớn lao sau khi phát động Thánh Tượng Băng Thiên Chàng. Sắc mặt hắn hiện lên hỉ sắc, tâm thần khẽ động, hư ảnh của cự tượng dần tan đi.
- Ha ha, chúc mừng Lâm Động huynh lại thêm một môn vũ kỹ mạnh mẽ.
Khi cự tượng tan đi, lan tỏa âm thanh xé gió, ba người Mạc Lăng bay tới, tươi cười nói với Lâm Động.
Thấy bọn Mạc Lăng, Lâm Động cũng cười. Trải qua sự việc tối qua, Lâm Động cũng đã thay đổi cách nhìn với ba người này.
- Lâm Động huynh, bọn ta đã có được một số tin tình báo về Đại sư huynh của Vương triều Thánh Quang.