Rắc!
Phía trên Quang Minh Cự Tượng lan tràn ra từng đạo khe nứt, dưới cự chỉ cổ xưa, Quang Minh Cự Tượng tràn ngập uy áp cũng bị mạnh mẽ áp chế.
Hào quang của Quang Minh Cự Tượng dần yếu đi, thân ảnh Lê Thịnh tại vị trí đầu của Quang Minh Cự Tượng cũng mơ hồ hiện ra. Nhưng lúc này vẻ mặt luôn cười lạnh lại bị sự hoảng sợ và kinh hãi thay thế. Hắn hiển nhiên có chút không thể tưởng tượng nổi, thậm chí ngay cả Thánh Tượng Băng Thiên Chàng của hắn cũng không cách nào chống lại một chỉ này của Lâm Động.
- Vũ kỹ Tạo Hóa Cấp cao đẳng!
Cảm nhận được uy áp cuồng bạo thẩm thấu ra từ bên trong cự chỉ cổ xưa, Lê Thịnh đột nhiên hiểu ra, vũ kỹ mà Lâm Động thi triển căn bản không phải là vũ kỹ Tạo Hóa Cấp trung đẳng, mà là vũ kỹ Tạo Hóa Cấp cao đẳng hàng thật giá thật!
Cả hai tuy chỉ chênh lệch một chữ, nhưng uy lực thì lại chênh lệch giống như một trời một vực.
- Làm sao có thể? Một tên nhà quê của một tiểu Vương triều lại có thể có được vũ kỹ Tạo Hóa Cấp cao đẳng?
Nhìn thấy tình huống như vậy, trong lòng Lê Thịnh lập tức phát ra âm thanh gào thét khó có thể tin được. Vũ kỹ Tạo Hóa Cấp cao đẳng, cho dù là ở Vương triều Thánh Quang bọn hắn cũng là thứ cực kỳ trân quý, thậm chí ngay cả hắn cũng không có. Nhưng trước mắt, Lâm Động là một người của một tiểu Vương triều như Vương triều Đại Viêm không ngờ lại thân mang vũ kỹ như thế, điều này làm sao có thể khiến cho hắn bình tĩnh được.
Rắc rắc rắc!
Chỉ có điều bất kể hắn cảm thấy khó tin như thế nào, thì loại áp lực kh*ng b* vẫn càng lúc càng tràn ngập, vết nứt dày đặc phủ kín trên thân thể Quang Minh Cự Tượng, dường như sắp tan vỡ!
- Loại tiện dân như ngươi làm sao có thể đánh bại ta!
Sắc mặt Lê Thịnh tái nhợt, con mắt cũng trở nên đỏ rực. Vốn cho rằng có thể hạ đối phương dễ như trở bàn tay, bây giờ lại bị hắn trấn áp, điều này đối với Lê Thịnh tâm cao khí ngạo mà nói quả thật là không chịu được.
- Grào!
Mà theo hai mắt đỏ rực của Lê Thịnh, Quang Minh Cự Tượng lại lần nữa bộc phát ra cường quang kinh người, hiển nhiên là muốn liều chết đánh cược một lần.
- Hừ!
Thế nhưng, đối mặt với phản kháng toàn lực của Lê Thịnh thì Lâm Động chỉ hừ lạnh một tiếng, ngón tay đột nhiên điểm ra, phía trên cự chỉ cổ xưa tràn ngập uy áp lại một lần nữa tuôn tràn ra, sau đó lại một lần nữa hung hăng ấn một cái.
Ầm!
Cự chỉ cổ xưa lại lần nữa ấn xuống, chỉ thấy Quang Minh Cự Tượng vừa mới sáng lên lại lần nữa bị áp chế đến mức trở nên ảm đạm. Vết rạn nứt cũng lan rộng ra, cuối cùng ầm một tiếng, rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi uy áp của cự chỉ, dưới từng đạo ánh mắt rung động hoàn toàn bạo liệt.