Giữa không trung ngoài tường thành, vẻ mặt Lê Thịnh âm hàn nhìn chằm chằm Lâm Động, trong lòng vô cùng tức giận dẫn đến khuôn mặt của hắn có chút vặn vẹo, thoạt nhìn cực kỳ dữ tợn. Lâm Động tại trước mặt nhiều người như vậy làm mất mặt mũi của hắn, điều này đối với người tâm cao khí ngạo như hắn mà nói quả thực là chuyện không thể dễ dàng tha thứ.
- Xem ra thủ đoạn của ta còn quá mềm mỏng, để một tên nhà quê của một tiểu Vương triều cũng dám làm càn như vậy!
Thanh âm trầm thấp của Lê Thịnh tràn ngập sát ý không thể che giấu.
- Ngươi thật đúng là cho rằng bước chân vào Tạo Hóa Cảnh đại thành thì có thể khiêu chiến với ta hay sao? Những ngày qua, Tạo Hóa Cảnh đại thành chết dưới tay ta không biết có bao nhiêu, xem ra hôm nay ngươi cũng sẽ trở thành một thành viên trong số bọn chúng rồi!
Lúc này, những cường giả của Vương triều Thánh Quang trên tường thành hiển nhiên cũng bị lời nói của Lâm Động chọc giận, lập tức sát ý trong mắt cả đám tuôn trào. Thân hình lướt đi, hình thành vòng vây, phong tỏa tất cả đường lui của Lâm Động. Xem ra, hôm nay bọn chúng hiển nhiên không có ý định buông tha cho Lâm Động.
Ba người Mạc Lăng nhìn thấy một màn này, sắc mặt cũng biến đổi, liếc mắt nhìn nhau. Cắn răng một cái, thân hình phóng đi, sau đó xuất hiện bên cạnh Lâm Động, ánh mắt cảnh giác nhìn những cường giả của Vương triều Thánh Quang.
- Mạc Lăng, xem ra ngươi muốn cho người của Vương triều Đại Viêm các ngươi, toàn bộ đều chết ở nơi này?
Nhìn thấy hành vi của ba người Mạc Lăng, Hạ Hoang cười lạnh nói.
- Đều là người của Vương triều Đại Viêm ư? Vậy thì đều giết đi, bằng không thì từ nay về sau chỉ sợ châu chấu loại này lại thỉnh thoảng nhảy ra, cũng phiền toái lắm. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lê Thịnh lạnh lùng nhìn đám người Mạc Lăng nói.
- Hắc hắc, ta cùng bọn họ cũng không có liên quan gì. Lâm Động và ta là sinh tử cừu địch, nếu như chư vị Vương triều Thánh Quang có thể giết hắn đi, ta ngược lại rất vui vẻ đứng nhìn.
Trên tường thành, Lâm Lang Thiên nhìn một màn này thì lạnh lùng cười.
- Lâm Lang Thiên!
Nghe thấy lời này, Mạc Lăng nhất thời phẫn nộ.
- Hừ, tên đó gieo gió gặt bão thì đáng đời, ta khuyên đám ngươi các ngươi cũng sớm rời đi, loại ngu xuẩn này sớm muộn lẽ liên lụy chết các ngươi!
Lâm Lang Thiên cười lạnh nói. Hắn chỉ ước gì Lâm Động bị đám người Lê Thịnh giết, với tính tình của hắn, làm sao có thể không ném đá xuống giếng được?
- Ngươi đúng là người thức thời!
Lê Thịnh liếc nhìn Lâm Lang Thiên một cái, cười nhạt một tiếng, sau đó chuyển hướng qua nói với ba người Mạc Lăng:
- Vương triều Thánh Quang ta cũng không phải là lấy thế để đè ép người khác, chỉ cần các ngươi bây giờ rời khỏi đây, ta có thể xem như không phát sinh chuyện gì. Đương nhiên, tiểu tử này hôm nay phải trả giá vì sự cuồng vọng của hắn, uy nghiêm của Vương triều Thánh Quang không thể bị khiêu khích được!