Năm ngày tiếp theo Lâm Động vẫn đóng cửa không ra ngoài, hắn vẫn muốn luyện tập nhiều hơn với cây Thiên Ngạc Cốt Thương để khi giao đấu với kẻ khác có thể thi triển hết uy lực của nó.
Mà trong năm ngày này, Lâm Lang Thiên cũng không nói cho Lâm Phạm về những việc xảy ra trong Thánh Linh Đàm. Dù gì chuyện đó cũng chẳng có gì là hay ho. Hơn nữa trong cơ thể hắn cũng có Nguyên thần thần bí, cũng chẳng thể nói là thanh bạch gì, vì thế hiển nhiên hắn sẽ không ngu đến mức dùng chuyện đó để gây rắc rối cho Lâm Động.
Do đó, năm ngày trôi qua trong yên tĩnh.
Khi tia sáng đầu tiên của ngày thứ năm xuất hiện, Lâm Động chầm chậm mở mắt ra, sâu trong đáy mắt hắn là một sự kỳ vọng vô cùng mãnh liệt.
- Đi nào!
Lâm Động tự nói với mình rồi đứng dậy, đẩy cửa, khi ra ngoài thì hắn cảm nhận được rõ ràng không khí của đình viện dường như trở nên rất căng thẳng. Hắn bước nhanh ra khỏi vườn thì trong tiền viện đã thấy Lâm Phạm và những người khác ở đó từ lâu.
Sắc mặt các cường giả của Gia tộc Lâm Thị trong tiền viện lúc này ai cũng nặng nề, chắc là vì giờ là lúc Lâm Động và Lâm Lang Thiên vào Viễn Cổ Chiến Trường, mà thành tựu của hai người họ ở Viễn Cổ Chiến Trường sẽ quyết định sự phát triển sau này của Gia tộc Lâm Thị.
- Đi thôi!
Lâm Phạm nhìn Lâm Động và Lâm Lang Thiên hồi lâu rồi mới lên tiếng, vẫy tay một tiếng là quay người đi, dẫn đoàn người thẳng tiến Hoàng cung.
o0o
Sâu trong Hoàng cung có một ngọn núi nguy nga hùng vĩ, đỉnh núi cao đến nghìn mét. Ở Vương triều Đại Viêm, ngọn núi này được gọi là Thánh Chiến Phong. Nơi đây có thể coi là cấm địa, bởi ở đây có thông đạo truyền tống thông với Viễn Cổ Chiến Trường.
Lúc này trên đỉnh núi là một đoàn người đang lặng lẽ đứng đó. Đứng đầu là Mạc Tiêu Thiên, Mạc Lăng và những người trong Hoàng thất khác. Nhìn có vẻ đây là lần đầu tiên họ đến nơi này.
Cách đó không xa là một đại thạch trận khổng lồ. Trên những hòn đá khổng lồ đó khắc rất nhiều phù văn thần kỳ, xung quanh không ngừng lan tỏa ra năng lượng kinh người khiên nguyên lực gần đó đều như sôi sục.
Mạc Lăng lặng lẽ nhìn thạch trận cổ xưa này, nhìn lồng ngực phập phồng lên xuống không ngừng có thể thấy trong lòng hắn không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
- Lăng nhi, có lẽ đã người từ khắp các phương đã tề tựu đến Viễn Cổ Chiến Trường, lần này con vào đó phải cực kỳ cẩn thận. Vương triều Đại Viêm chúng ta không thể gọi là mạnh trong Đông Huyền Vực, thiên tài của các Vương triều khác ai nấy đều rất ngang ngược. Vì thế trước khi trở thành Niết Bàn Cảnh, con phải hết sức trầm lặng. Ở Viễn Cổ Chiến Trường, chỉ ai đã là Niết Bàn Cảnh thì mới đủ khả năng tự bảo vệ mình, nếu không thì sẽ là con kiến cho kẻ khác giẫm lên.