Thân hình Lâm Động ở giữa không trung chầm chậm hạ xuống, sau đó đứng hẳn trên mặt đầm. Hắn cúi đầu ngắm lớp nước đầm xanh ngắt tựa phỉ thúy tuyệt đẹp, cũng có chút tấm tắc thấy kỳ lạ trong lòng. Từ trong mặt nước ở Thánh Linh Đàm này, hắn có thể cảm thụ được một loại năng lượng cực kỳ đặc biệt. Thứ năng lượng đó ôn hòa mà mạnh mẽ, mơ hồ cảm giác như mang theo một loại cảm giác mát mẻ thẩm thấu vào thân thể tâm can.
- Đó là năng lượng của Thánh Linh Đàm sao? Quả nhiên thần kỳ!
Lâm Động khẽ thở dài một tiếng, lát sau ngẩng mắt quan sát chung quanh. Diện tích Thánh Linh Đàm này không nhỏ, năm người bọn họ chia ra, mỗi người có lẽ được phân đến một khu vực khá rộng. Ở trong những khu vực này, bọn họ có thể hấp thụ được năng lượng của Thánh Linh Đàm đến mức cao nhất.
- Nước ở đầm này đúng là có vị đạo huyết mạch của Viễn Cổ Thần Thú!
Tiểu điêu đột nhiên xuất hiện trên vai Lâm Động. Nó giơ vuốt đánh vào mặt nước, sau đó bất thình lình một tia kinh ngạc vụt qua trong ánh mắt nó. Tiểu điêu nói:
- Ở chỗ sâu của Thánh Linh Đàm này, có một loại năng lực rất mạnh đầy áp lực rất khó hiểu còn sót lại. Nếu như ta đoán không nhầm, bên dưới sợ rằng có một bộ hài cốt của Viễn Cổ Thần Thú. Từ lực áp súc mạnh mẽ này suy đoán, khi đầu Thần Thú này còn sống, sợ là đã từng siêu việt qua sự tồn tại cấp bậc Niết Bàn Cảnh, nếu không thì sẽ không có thể phát tán ra thứ uy lực mạnh đến như vậy sau bao nhiêu năm chôn vùi dưới đáy đầm này được.
- Hả?
Nghe xong tiểu điêu nói, trong lòng Lâm Động có phần chấn kinh. Tâm thần vừa động, liền có một cỗ tinh thần lực xâm nhập vào Thánh Linh Đàm, rất nhanh sau đó từ hướng phía nơi sâu nhất ở đáy đầm lan ra. Chỉ có điều, lúc tinh thần lực của hắn chưa lan ra được qua mười trượng, đột nhiên không thể thâm nhập thêm được nữa. Một thứ áp lực cực kỳ mạnh mẽ đến khó hiểu phát ra dồn ép tinh thần lực của hắn trở về.
Biến cố như vậy, trong nhất thời khiến ánh mắt Lâm Động hiện lên sự sợ hãi đến cùng cực. Tinh thần lực của hắn hiện tại, đã đạt được tầng Linh Phù sư Cao cấp, ngay đến cả tinh thần lực mạnh mẽ như vậy, vẫn không có cách nào thâm nhập được Thánh Linh Đàm. Xem ra ở bên dưới quả nhiên ẩn chứa điều ảo diệu rồi.
- Với thực lực của ngươi, căn bản không thể thâm nhập được Thánh Linh Đàm. Thậm chí, cho dù là tên Mạc Tiêu Thiên của Hoàng thất sợ rằng cũng chẳng cách nào thâm nhập được đâu.
Tiểu điêu giải thích.
Lâm Động ngẩn ra một hồi, bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Xem ra ý định muốn dò xét đầm này của hắn chỉ có thể bỏ đi mà thôi, đến cả cường giả Niết Bàn Cảnh còn không có cách, thì hắn đứng ở ngoài xem thôi chứ có lý nào.
- Trước tiên hấp thụ năng lượng chỗ này của Thánh Linh Đàm đã, không thể đến không công như vậy được!
Lâm Động ngồi xếp bằng trực tiếp trên mặt đầm. Tâm thần khẽ động, một cỗ lực thôn phệ nhè nhẹ lan ra. Chớp mắt sau, trên mặt nước lập tức phát tán từng lớp sóng gợn lăn tăn ra xa dần. Tốc độ lan rộng của những gợn sóng cực kỳ nhanh. Rất mau sau đó, khu vực phía Đông chỗ Lâm Động ngồi toàn bộ đều bị che phủ lực thôn phệ.