Ầm ầm ầm!
Ngọn núi khổng lồ xẹt qua đại điện nguy nga, phần lớn cột đá đều trực tiếp bị dư âm đáng sợ rung chuyển muốn nổ tung lên, nhất thời, trong đại điện tràn ngập bụi mù, đá tảng lăn xuống.
- Grào!
Phía dưới cái bóng của tòa núi, huyết ảnh khổng lồ cũng gào thét mà ra, kéo theo loại mùi vị huyết tinh ngập trời, phảng phất như đem đại điện biến thành một mảnh huyết hải vậy.
- Grào!
Ngọn núi và huyết ảnh cuối cùng ầm ầm va vào nhau trong đại điện, gần như là trong chớp mắt, các loại thanh âm kinh thiên động địa vang vọng khắp nơi. Cả tòa đại điện dường như cũng theo đó mà run rẩy, năng lượng cuồng bạo trùng kích lên các cột đá, toàn bộ đều nổ tung.
Dưới lực lượng đáng sợ như vậy quét ra, quang kính tại bốn phía đại điện cũng theo đó mà nổ tung phát ra tiếng ầm ầm, những quang kính kia chính là trang bị dùng để đem tình cảnh ở nơi này phản chiếu lên màn ánh sáng ở trên đài cao, không ngờ bây giờ lại bị hủy sạch sẽ.
Mà theo những quang kính này nổ tung, màn ánh sáng ở bên ngoài đài cao cũng rung lên, dưới ánh mắt kinh ngạc của đám người Lâm Phạm thì dần dần tiêu tán.
Nhìn thấy loại tình huống này, đám người Lâm Phạm nhất thời nhịn không được lo lắng, hai mặt nhìn nhau, sắc mặt đều có chút khó coi. Mới vừa rồi đến thời khắc giao thủ quan trọng nhất, kết quả lại xảy ra loại tình huống này, quả thực khiến người khác có một loại xung động muốn hộc máu.
- Ha ha, các vị bình tĩnh chớ nóng, hai tên gia hỏa này giao thủ động tĩnh quá lớn, cũng không có biện pháp gì.
Mạc Tiêu Thiên cười cười, chỉ có thể an ủi vài câu. Cung điện này chính là do loại tài liệu đặc thù chế tạo thành, kiên cố dị thường, hơn nữa còn có thể ngăn chặn tinh thần lực thăm dò, bây giờ như vậy tự nhiên là không thể tiến vào trong giải quyết vấn đề này, cho nên cũng chỉ có thể ngồi yên tại nơi này chờ kết quả.
Nghe thấy lời của Mạc Tiêu Thiên, mọi người cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Lâm Phạm thì chau mày, trong mắt tràn ngập vẻ khẩn trương, không thể nhìn thấy kết quả hai người này giao thủ đối với hắn mà nói quả thật là một loại tra tấn.
- Ha ha, Lâm Phạm, hà tất phải lo lắng như thế, có lẽ chờ một lát nữa sẽ phân thắng bại, đến lúc đó ai thắng ai thua tự nhiên sẽ biết.
So với Lâm Phạm khẩn trương thì Vương Lôi lại cười lớn nói. Thoạt nhìn phảng phất như đã nắm chắc thắng lợi trong tay vậy. Trong mắt hắn, mặc dù Lâm Động có thể cùng Vương Chung giao thủ một hồi, nhưng hắn vẫn còn đòn sát thủ chưa sử dụng, đến lúc đó một khi sử dụng ra thì Lâm Động chắc chắn sẽ bại.
Lâm Phạm lạnh lùng nhìn thoáng qua Vương Lôi, cũng lười tranh luận, trái lại quay đầu, đem ánh mắt hướng về phía quảng trường bao la phía dưới đài cao. Tại một phía quảng trường có năm thông đạo đi ra khỏi đại điện, từ nơi đó sẽ đi ra năm người, liền trở thành năm danh ngạch lựa chọn lần này.