Trong đại điện, vẻ mặt của Lâm Động thản nhiên nhìn Hoàng Phủ Ảnh, lúc này khí tức đã yếu ớt đi nhiều. Đòn trọng kích vừa rồi đã gây cho hắn thương thế rất nặng, mà với tình trạng này thì Hoàng Phủ Ảnh đã không thể tạo được bất cứ sự uy h**p nào với Lâm Động nữa!
- Ngươi thua rồi!
Lâm Động liếc nhìn Hoàng Phủ Ảnh đang gian nan ngồi dậy, bình thản nói, rồi quay người đi về phía cảnh cửa sắt lớn thông đến vòng cuối cùng.
- Khụ khụ…
Sắc mặt Hoàng Phủ Ảnh nhợt nhạt dựa lưng vào trụ đá, nhìn bóng dáng Lâm Động mà mặt tối sầm lại.
Nhưng hắn cũng không thể ra tay nữa, Ám Kích Thuật mà hắn luôn tự hào căn bản chẳng có chút uy h**p gì với Lâm Động. Nếu giao đấu chính diện, hắn căn bản cũng không phải đối thủ của Lâm Động.
Vì những người tham gia ai nấy cũng đều là các nhân tài kiệt xuất của các thế lực, cho nên Cuộc chiến Hạt giống này cũng có quy tắc, khi động thủ thì tuyệt đối không được lấy tính mạng của đối phương, để tránh việc các đại thế lực ôm hận lẫn nhau.
Đương nhiên, tuy nói là không thể hạ sát thủ, nhưng Hoàng Phủ Ảnh cũng biết, nếu hắn thật không biết điều thì Lâm Động dù không lấy mạng hắn cũng khiến hắn phải chịu khổ hình nào đó.
- Lâm Động, bản lĩnh của ngươi quả thật không tệ. Nhưng ta vẫn nói ngươi biết, với thực lực của ngươi, căn bản không có tư cách theo đuổi Lăng Thanh Trúc!
Hoàng Phủ Ảnh nhìn theo Lâm Động, lạnh lùng nói.
Lâm Động ngừng bước, bình thản nói:
- Lẽ nào ngươi tưởng ta không dám giết ngươi?
- Ta chỉ nói thật với ngươi mà thôi. Đương nhiên ta cũng biết ta lại càng không đủ tư cách!
Hoàng Phủ Ảnh không để tâm trong lời nói của Lâm Động có bao nhiêu sát ý, ngược lại hắn thở dài, cay đắng nói:
- Ngươi không biết thân phận của nàng ấy đâu. So với nàng ấy, chúng ta chẳng qua là con kiến khổ cực trèo cao ở Đông Huyền Vực này mà thôi. Ở Vương triều Đại Viêm, hai ta là thiên tài, nhưng ở tầng lớp của nàng ấy, cái gọi là thiên tài như chúng ta chỉ là trò cười mà thôi! Lâm Động, ngươi quả thật là có năng lực, nhưng ta vẫn khuyên ngươi một câu, hãy tự lượng sức mình, có những thứ trời sinh đã không phải là của chúng ta rồi!
Lâm Động đứng im, một lúc sau mới quay lại nhìn Hoàng Phủ Ảnh. Ngạo khí trên người hắn lúc này đã không còn chút nào nữa. Lâm Động nhìn chăm chú, một lúc sau mới nói:
- Vạn vật trong trời đất, không có gì là tuyệt đối không thể cả. Hai năm trước ta chỉ là một kẻ vô danh. Hai năm sau ta có thể giao đấu với nhân vật thiên kiêu chi tử như ngươi ở Vương triều Đại Viêm. Bất luận thân phận nàng ấy có cao quý thế nào, những việc ta đã quyết, đương nhiên không thể từ bỏ! Ta khác ngươi, ta có nghị lực hơn ngươi! Với tâm thái như vậy, ngươi chắc chắn không thể trở thành cường giả chân chính! Không sợ hãi mới là cường giả!