Bên ngoài Tộc Tàng, trên một tòa lầu các, Lâm Trí và bốn vị Trưởng lão vẫn tụ tập cùng một chỗ. Ánh mắt của bọn họ tập trung tại thạch môn đang đóng chặt của Tộc Tàng.
Ánh mắt toàn bộ các Trưởng lão đều vô cùng âm trầm. Lúc này đây, kế hoạch vốn cho là không thể sai vào đâu được của bọn họ, kết quả còn chưa kịp thi triển ra hoàn toàn thì đã bị Lâm Động phá tan mất. Chuyện này đối với bọn hắn mà nói quả thật là rất mất mặt.
- Tiểu tử kia ở trong Tộc Tàng đã nửa tháng rồi, chúng ta còn phải tiếp tục chờ đợi sao?
Một vị Trưởng lão nói.
Nửa tháng nay, bốn người bọn hắn gần như một tấc không rời, lúc nào cũng ngồi thủ tại chỗ này. Chỉ có điều Lâm Động lại không có chút dấu hiệu nào là sẽ xuất hiện. Điều này khiến cho bốn người bọn hắn quả thật có chút căm tức. Với thân phận của bọn hắn, loại tiểu bối này làm gì có tư cách để bọn hắn phải chờ đợi cực khổ như thế?
- Tiểu tử này thủ đoạn không ít, nếu như đi loạn vào trong Tộc Tàng, ai biết sẽ phát sinh chuyện gì? Hiện nay chúng ta ở bên ngoài chờ, tiểu tử kia dù sao cũng sẽ đi ra, khi đó chẳng lẽ hắn còn có thể làm gì nữa hay sao?
Một vị Trưởng lão khác cười lạnh nói. Nửa tháng này bọn hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện huyết quang kia, cũng chính bởi vì thế cho nên dù bốn người liên thủ cũng không dám mạo hiểm tiến vào trong Tộc Tàng tìm kiếm. Bọn hắn sợ rằng bên trong đó có quỷ kế của Lâm Động, sẽ gây bất lợi với bọn hắn. Với hiểu biết của bọn hắn đối với tính cách của Lâm Động, Lâm Động rất có thể sẽ làm ra chuyện này!
- Một tên tiểu bối có gì mà phải kiêng kỵ? Tiểu tử này tuy rằng tốc độ thăng tiến rất nhanh, nhưng trong lòng của những người trong Nội tộc, hắn thủy chung không thể nào so sánh được với Lâm Lang Thiên. Muốn trở thành mối uy h**p của Lâm Lang Thiên sao? Hắn còn chưa đủ tư cách này!
Lâm Trí âm trầm liếc thạch môn một cái, rốt cuộc chậm rãi mở miệng nói.
- Chỉ có điều…
Thanh âm thoáng dừng lại một chút, sau đó Lâm Trí lại nói tiếp:
- Chúng ta đều ủng hộ Lâm Lang Thiên, tất nhiên cũng có nghĩa vụ vì hắn mà quét đi một vài hòn đá cản đường. Lâm Động này đã không biết tốt xấu, vậy thì cũng không trách được lão phu lòng dạ độc ác!
- Ngươi muốn…
Ba vị Trưởng lão khác liếc nhìn nhau một cái, thấp giọng hỏi.
- Nửa tháng nay ta đã xác minh rõ, năng lượng trong Tộc Tàng dường như đã biến mất không còn nữa. Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Lâm Động, hơn nữa một số Linh bảo cũng bởi vì vậy mà bị hư tổn không ít.
Trong mắt Lâm Trí lóe lên một tia lãnh ý, hắn chậm rãi nói.
- Chúng ta là người thủ hộ Tộc Tàng, có nghĩa vụ tiến hành trừng phạt người làm hư hại đến Tộc Tàng. Đến lúc đó đợi tiểu tử kia vừa bước ra thì chúng ta liền lập tức ra tay bắt lại. Nếu như hắn dám phản kháng thì giết ngay tại chỗ. Đến lúc đó Tộc trưởng có muốn truy cứu thì cứ nói kẻ này trong lòng có quỷ kế, mưu toan đại nghịch bất đạo, hủy diệt Tộc Tàng, bốn người chúng ta toàn lực ngăn trở mới có thể cản lại, chỉ có điều lại lỡ tay g**t ch*t… Ta nghĩ, đến lúc đó cho dù là Tộc trưởng chắc chắn cũng sẽ không vì một người đã chết mà làm khó xử bốn người chúng ta.
Tay áo Lâm Trí vung lên, cười lạnh nói. Xem ra vì để g**t ch*t Lâm Động mà lão đã hao phí không ít tâm cơ. Ngay cả loại thủ đoạn đê tiện độc ác này mà cũng thi triển ra được.