Cút!
Chỉ một chữ đã thể hiện được sự ngông cuồng bá đạo đến cực điểm.
Cả đấu trường rộng lớn, không ít người đã có hiện tượng cơ mặt co giật. Các đệ tử Nội tộc thì càng có dấu hiệu bùng nổ. Đây là lần đầu tiên họ thấy có người dám nói với Lâm Lang Thiên với giọng điệu đó.
Nhân vật trong lòng họ tựa như Chiến Thần, trong mắt Lâm Động lại chẳng đáng để kính sợ, điều này khiến thần tình trên gương mặt họ trở nên thật phong phú.
- Đồ thiếu giáo dưỡng!
Trên hàng ghế màu vàng, Trưởng lão áo nâu khẽ co giật khóe miệng, cuối cùng thốt ra một câu lạnh lẽo. Lâm Lang Thiên muốn trở thành Tộc trưởng kế nhiệm thì nhất thiết phải có danh tiếng tuyệt cao, mà những hành động này của Lâm Động bất luận thế nào cũng là đang làm tổn hại thanh danh của Lâm Lang Thiên. Đây là chuyện không thể chấp nhận được.
- Chỉ là miệng lưỡi sắc sảo mà thôi, lát nữa hắn sẽ hiểu Gia tộc Lâm Thị chỉ có một thiên tài tuyệt thế, đó chính là Lâm Lang Thiên. Dưới ánh hào quang của hắn, không ai có thể tỏa sáng được nữa!
Trưởng lão áo đen cười nhạt nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Nghe hai người kia nói chuyện, Trưởng lão áo tím chỉ cười cười không nói gì, ánh mắt vẫn nhìn bóng dáng dưới kia. Dù rằng từ khi xuất hiện đến nay Lâm Động luôn thể hiện sự xấc láo ngang bướng, rất giống với nhiều thiên tài trẻ tuổi khác, tự cao tự đại, cho mình là thiên hạ vô địch, nhưng không biết tại sao ông ta lại cảm giác đó không phải tính cách của Lâm Động.
Với tài lực và thế lực ở mức đáng thương của Phân gia, lại ở độ tuổi non trẻ thế này mà đã đạt được trình độ của thiên tài như Lâm Thanh, Lâm Mộc, nếu nói hắn chỉ là hạng người ngu ngốc dựa vào sức lực thì e là căn bản không có cơ hội vượt qua vô số hiểm nguy mà đứng tại đây.
Nếu đã không phải hạng ngu ngốc thì chắc hắn cũng biết hậu quả nếu khiêu chiến Lâm Lang Thiên. Chẳng ai lại muốn đâm đầu vào chỗ chết, dù là Lâm Động cũng không phải ngoại lệ. Thế nhưng hắn lại dám làm thế, như vậy, điều duy nhất có thể nói đó là hắn có tự tin và tuyệt chiêu giấu lại.
- Ta lại rất hiếu kỳ với thực lực của Lâm Lang Thiên, thật sự có kẻ trẻ tuổi nào có thể khiến hắn lay động địa vị hay sao?
Ngón tay gầy guộc của Trưởng lão áo tím nhẹ nhàng búng lên tách trà, trong lòng lẩm bẩm.