Sơn mạch Huyền Âm, một tòa núi to lớn hiểm trở, có nhiều nhân ảnh lao vụt ra, cuối cùng phân tán một cách cực kỳ trật tự. Mơ hồ trong đó hợp thành một cái đại trận, đem đỉnh núi phong tỏa lại.
Những nhân ảnh này che dấu rất kỹ, khí tức cũng cố ý bị áp chế đến thấp nhất, chỉ có điều từ thân thủ của những người này có thể thấy hiển nhiên đều có thực lực không tệ. Hơn nữa bọn họ mặc cùng mặc một loại trang phục, trên ngực có hình một cái ký hiệu khô lâu. Đó chính là ký hiệu của Âm Khôi Tông, hiển nhiên là những kẻ này đều là cường giả của Âm Khôi Tông.
Lúc này là lúc chạng vạng, mặt trời bắt đầu ngả về phía chân trời, mang theo một tia lạnh lẽo bao trùm Sơn mạch Huyền Âm khổng lồ.
Những cường giả Âm Khôi Tông này lẳng lặng ẩn nấp trong rừng cây rậm rạp, cũng không phát ra một chút tiếng động, nhìn bộ dạng phảng phất như đang săn bắt gì đó.
- Mọi người nghe đây, làm việc phải cẩn thận một chút, chúng ta và con Yêu thú chết tiệt này dây dưa hơn nửa năm rồi, bây giờ phải bắt nó lại!
Dưới đám rừng cây, một gã Trưởng lão Âm Khôi Tông sắc mặt âm lệ đứng phía sau những cường giả Âm Khôi Tông nói:
- Ai nếu như làm hỏng chuyện này, hừ, Tông chủ trách tội thì không ai bảo vệ hắn được, hiểu chưa?
- Rõ, Trưởng lão!
Nghe thấy vậy, cường giả Âm Khôi Tông vội vàng thấp giọng đáp.
Thấy vậy, Trưởng lão Âm Khôi Tông mới gật đầu, phất phất tay nói:
- Đều giữ nguyên vị trí trận hình, thời gian đến lập tức kết thành trận pháp, đem ngọn núi này bao phủ. Tông chủ cũng đã đến, đến lúc đó đám nghiệt súc kia có chắp cánh cũng không thể thoát.
Nghe nói như vậy, những cường giả Âm Khôi Tông mới nhanh chóng phân tán, di chuyển trong rừng cây rất ngay ngắn trật tự, đem các vị trí bí mật chiếm cứ. Đến lúc đó chỉ cần tín hiệu phát ra, bọn họ sẽ lập tức động thủ, hoàn thành kế hoạch hoàn mỹ này.
Mà tình huống như vậy cũng đồng thời phát sinh tại bốn phía ngọn núi, Âm Khôi Tông lần này xuất động nhân mã đến, hiển nhiên là cực kỳ xem trọng Yêu thú đó.
Tại bên trong một tòa núi lớn, từng đạo thân ảnh đứng tại nơi này, người cầm đầu chính là Tông chủ của Âm Khôi Tông ngày đó đã bức Lâm Động chạy vào trong Huyền Âm Giản, Đằng Sát, phía sau hắn là hai vị Trưởng lão cũng theo sát phía sau.
- Tông chủ, chúng ta hơn một tháng qua mới xác định được thói quen của con nghiệt súc đó. Ngọn núi này là nơi mà nó thích đến nhất, chỉ cần chúng ta ôm cây đợi thỏ ở đây, con nghiệt súc đó nhất định sẽ sa vào lưới.
Lúc này, Tả Trưởng lão ở phía đối diện cười nói với Đằng Sát.
- Nếu lần này còn để con súc sinh đó lại chạy thoát, hai người các ngươi quá để bản Tông chủ thất vọng rồi. Nửa năm qua, không ít cường giả của Âm Khôi Tông bị con súc sinh này g**t ch*t, nếu không thể chế phục được, Âm Khôi Tông ta làm sao còn mặt mũi mà tồn tại nữa?