Lúc Lâm Động tỉnh lại thì thế giới ở trước mặt không còn là bóng tối vô tận giống như trước, mà là một vòng ánh sáng nhàn nhạt bao quanh thân thể. Nhìn vòng ánh sáng này nhìn có vẻ yếu nhược nhưng lại có một loại cảm giác vô cùng kiên cố.
- Tỉnh rồi à?
Lúc Lâm Động mở mắt ra, một cái bóng cũng thoáng hiện trước mặt hắn. Chính là tiểu điêu.
Lâm Động khẽ gật đầu, có chút vô lực cử động thân thể một chút. Lúc này đây, thương thế của hắn cực kỳ nghiêm trọng, nội ngoại thương đều không nhẹ. Trên thân thể có một lớp máu tươi bao trùm, thoạt nhìn cực kỳ thê thảm.
- Nơi này chính là bên trong Huyền Âm Giản?
Nghe thấy câu hỏi của Lâm Động, tiểu điêu cũng bất đắc dĩ cào cào móng vuốt nói:
- Chẳng lẽ ngươi còn tưởng sẽ thuận lời rời khỏi tuyệt cảnh này sao?
Lâm Động cười khổ. Cục diện lúc ấy đã tương đối nguy hiểm, cho dù không tiến vào Huyền Âm Giản cũng sẽ rơi vào tay Âm Khôi Tông, kết cục hiển nhiên cực kỳ thê thảm. Ít nhất là bây giờ hắn vẫn còn sống!
- Hàn khí Địa Sát như thế nào lại biến mất?
Ánh mắt Lâm Động xoay chuyển, đột nhiên phát hiện dưới chân hắn cứng rắn giống như mặt đất, không còn trống rỗng nữa. Hơn nữa ở xung quanh cũng không còn loại khí lưu cuồng hàn khí Địa Sát nữa, lập tức không khỏi kinh ngạc hỏi.
- Nơi này chính là vùng đất không có gió trong Huyền Âm Giản, vừa vặn có thể tránh được khí lưu cuồng loạn. Chỉ có điều một khi bước ra ngoài, chỉ e cũng là một cái tử lộ.
Tiểu điêu liếc mắt nhìn bàn tay Lâm Động nói:
- Lần này may là có lực lượng thạch phù, bằng không ngươi sớm đã bị khí lưu cuồng loạn hàn khí Địa Sát cắt thành từng mảnh vụn rồi.
Lâm Động nắm chặt bàn tay. Thạch phù này lai lịch thần bí, hơn nửa năng lực hiển nhiên không nhỏ, chỉ có điều đáng tiếc là với thực lực của hắn căn bản không có biện pháp gì thúc giục nó phát huy được tác dụng gì.
- Đúng rồi, Tiểu Viêm đâu?
Đột nhiên, Lâm Động như nhớ tới cái gì đó, sắc mặt nhất thời đại biến. Hắn nhớ rõ, ở trong Huyền Âm Giản, hắn và Tiểu Viêm dường như bị khí lưu cuồng loạn phân tách. Hắn có thạch phù che chở nên tạm thời bình yên không có việc gì, thế nhưng Tiểu Viêm…
- Không cần lo lắng, con hổ ngốc kia thân là Yêu thú, hơn nữa còn cắn nuốt lực lượng huyết mạch của Viễn Cổ Huyết Bức Long, tại nơi tuyệt địa này, tỷ lệ sinh tồn của nó so với ngươi còn lớn hơn.
Nhìn thấy sắc mặt Lâm Động đại biến, tiểu điêu cũng khẽ an ủi.
- Nếu như Tiểu Viêm xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta sẽ khiến Âm Khôi Tông máu chảy thành sông!
Ánh mắt Lâm Động trở nên lăng lệ, trong lời nói lộ ra một cỗ sát khí nồng đậm.
- Vây ngươi hãy tìm cách rời khỏi Huyền Âm Giản rồi nói tiếp!
Tiểu điêu bất đắc dĩ nói. Nhìn bóng tối vô tận phía trên, hàn khí Địa Sát ở bên trong này hình thành khí lưu cuồng loạn thật sự quá mức hung mãnh. Mặc dù Lâm Động mượn lực lượng của thạch phù may mắn vượt qua được, nhưng lại rơi ở chỗ này, muốn ra ngoài lần nữa cũng không phải là chuyện đơn giản.