Bóng đêm bao phủ Sơn mạch Huyền Âm khổng lồ, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, giống như phủ lên sơn mạch một lớp sa y nhàn nhạt, có vẻ vô cùng tĩnh lặng.
Sơn mạch Huyền Âm này trước đây tuyệt đối là nơi mà Yêu thú hoành hành, cường giả nhân loại cũng không dám ở trong này quá lâu. Chỉ có điều tối nay hiển nhiên là một tình huống ngoại lệ.
Hưu hưu hưu!
Bầu trời yên tĩnh bỗng nhiên truyền đến những tiếng xé gió cực kỳ dồn dập, nhất thời khiến cho một số Yêu thú cường đại trong núi chú ý. Chỉ có điều còn không đợi những Yêu thú này phát ra tiếng rống giận thì đã phát hiện ở phía xa đã xuất hiện vô số thân ảnh, giống như châu chấu ùn ùn kéo đến. Tiếng xé gió kịch liệt giống như cuồng phong vang lên, chỉ trong khoảnh khắc đã xé rách sự tĩnh lặng ở trong sơn mạch.
Yêu thú cường đại trong Sơn mạch Huyền Âm hiển nhiên cũng có chút linh trí, đối mặt với đại quân nhân loại có số lượng cường giả khổng lồ như vậy thì rất lý trí lựa chọn sự im lặng. Chỉ có điều cũng không ít Yêu thú xảo quyệt, lặng lẽ ẩn nấp trong rừng rậm, chuẩn bị đánh lén một số những cường giả nhân loại riêng lẻ.
Đối với những người bị âm thầm giết hại, Lâm Động tất nhiên là không quá quan tâm. Hắn hiểu rằng lần này khó giải quyết nhất chính là Đằng Sát của Âm Khôi Tông. Thực lực Tạo Hóa Cảnh đại thành quả thực là quá cường đại, nếu không nhờ tiểu điêu tương trợ thì Lâm Động căn bản không có khả năng một đòn đắc thủ như vậy được.
Mặc dù nói hiện này đã thoát khỏi vòng vây của Âm Khôi Tông, thế nhưng Lâm Động vẫn cảm giác được mình bị khí tức của Đằng Sát gắt gao khóa chặt. Bất kể mình chạy trốn như thế nào thì tên đó vẫn giống như con giòi trong xương bám sát không rời, cho đến khi g**t ch*t hắn rồi đoạt lại Thôn Phệ Tổ Phù mới thôi.
Hơn nữa, ngoại trừ Đằng Sát và đám cường giả của Âm Khôi Tông ra, còn có vô số cường giả và thế lực ở khắp nơi đều thèm thuồng nhìn mình chằm chằm. Một khi có cơ hội thì bọn họ chắc chắn sẽ ra tay với Lâm Động, cướp đoạt bảo vật. Cục diện trước mắt đã cực kỳ rối loạn, chỉ hơi bất cẩn thì cái mạng nhỏ này chắc chắn sẽ lưu lại tại nơi này.
Ánh mắt Lâm Động lóe lên một tia điên cuồng, mà Tiểu Viêm giống như cũng cảm nhận được tình huống nguy cấp, song dực huyết sắc mở rộng điên cuồng vỗ mạnh, gần như đem tốc độ thúc giục đến cực hạn, lướt qua bầu trời chỉ để lại một đường huyết ảnh. Tốc độ cao sinh ra phong đao sắc bén, đem những cây đại thu phía dưới xé rách tan nát.
- Lâm Động, tên kia đuổi sát phía sau chúng ta, hơn nữa tốc độ của hắn ngày càng nhanh. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn cũng bị đuổi kịp!
Tiểu điêu đứng ở trên bả vai Lâm Động, nhìn về bóng đêm tràn ngập khí tức âm lãnh phía sau, ánh mắt cũng trở nên ngưng trọng hẳn lên.