Khắp Huyền Âm Sơn là một mảnh yên tĩnh, từng cơn gió lạnh thổi qua bầu trời phát ra từng tiếng ô ô thê lương.
- Mộ Lôi, Võ Tông, bây giờ các ngươi còn muốn động thủ nữa không?
Hai tay Đằng Sát chắp lại sau lưng, sắc mặt hờ hững nhìn hai người Mộ Lôi ở trên không trung, nhàn nhạt nói.
Nghe vậy, hai người Lôi Mộ cũng khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ cũng không tiếp tục xuất thủ nữa, cục diện hiện nay đã có chút ngoài dự kiến của bọn họ. Đối mặt với Đằng Sát cấp bậc Tạo Hóa Cảnh đại thành, cho dù hai người bọn họ liên thủ lại cũng không nắm chắc phần thắng.
- Đằng Sát, thực lực của ngươi quả thật có chút ngoài dự kiến của chúng ta. Chỉ có điều, hiện nay Âm Khôi Tông của ngươi đã lộ ra bảo bối, đã thu hút sự chú ý của người khác. Âm Khôi Tông ngươi nếu như thật sự có thể đem phong ấn này phá giải thì tốt. Chỉ có điều ta hỏi ngươi, trải qua thất bại vừa rồi ngươi có còn chắc chắn không?
Ánh mắt Võ Tông chớp động, chậm rãi nói.
- Không cần nhọc công ngươi lo lắng!
Ánh mắt Đằng Sát không chút ba động đáp.
- Đằng Sát, bây giờ nói những lời khí phách này không phải là sáng suốt. Ta nghĩ thấy ngươi đối với bảo bối ở trong này cực kỳ xem trọng, lúc trước cũng đã thử qua biết thứ này khó chơi như thế nào. Dựa vào thực lực Âm Khôi Tông của ngươi cho dù có thử mười năm e rằng cũng không thể phá giải, còn không bằng chúng ta hợp sức, như vậy thì đối với ai cũng sẽ có lợi. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
Mộ Lôi cũng mở miệng nói.
- Ha ha, Mộ Lôi nói rất đúng, cứ ôm khư khư còn không bằng liên thủ phá giải.
Võ Tông cười phụ họa, chen vào.
Nghe vậy, Đằng Sát cũng lâm vào trầm mặc. Một lát sau, ánh mắt hắn có chút không cam lòng nhìn đoàn ánh sáng màu đen ở bên dưới. Hiện nay hắn gần như đã dùng hết mọi thủ đoạn nhưng vẫn không thể phá giải nổi phong ấn. Hắn hiểu rằng, với lực lượng của Âm Khôi Tông bọn hắn có lẽ thực sự không thể phá giải được nó.
Nhìn thấy Đằng Sát dường như có chút động tâm, hai người Mộ Lôi cũng rất mừng rỡ, thừa dịp rèn sắt lúc còn nóng, chêm vào:
- Ngươi cứ yên tâm, loại bảo vật này dù sao cũng là của Âm Khôi Tông, nếu như có thể liên thủ phá giải, Âm Khôi Tông ngươi nhất định sẽ chiếm phần lớn!
- Các ngươi muốn cùng Âm Khôi Tông ta hưởng bảo vật này cũng không phải là không thể. Chỉ có điều bây giờ chúng ta phải liên thủ xem có thể lay động được phong ấn này hay không. Nếu như chúng ta liên thủ cũng không thể tạo được chút động tĩnh gì thì việc hợp tác cũng chỉ là vô dụng mà thôi.
Ánh mắt Đằng Sát chợt lóe lên, nhàn nhạt nói.
Nghe thấy vậy, Mộ Lôi và Võ Tông khẽ rùng mình, liếc mắt nhìn nhau, sau đó chậm rãi gật đầu nói:
- Cũng được, chúng ta cũng muốn thử xem rốt cuộc phong ấn này kh*ng b* như thế nào!
- Hắc hắc, được! Một khi đã vậy thì chúng ta hãy cùng liên thủ phá giải nó!
Thấy vậy, Đằng Sát cười lớn một tiếng, tay áo vung lên. Hai vị Tả Hữu Trưởng lão cùng bốn vị cường giả Bán Bộ Tạo Hóa liền xuất hiện ở sau lưng hắn.