Mây đen bắt đầu khởi động đầy trời, từng trận cuồng phong bốc lênh mạnh mẽ, nguyên lực ba động đáng sợ xé rách bình nguyên phía dưới, dị tượng kinh thiên động địa như vậy khiến người khác nhìn thấy không khỏi phải kinh ngạc hoảng sợ.
Mà ở giữa những luồng gió lốc kh*ng b* đó, bộ hài cốt thần bí kia đã chậm rãi phiêu phù ở nơi cách Lâm Động không xa. Nhìn bộ hài cốt màu trắng xám cùng với trong hốc mắt không ngừng lóe ra một luồng hồng mang nhàn nhạt, Lâm Động cũng thầm nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng thúc dục nguyên lực trong cơ thể đến mức tận cùng, Thiên Lân Cổ Kích nhất thời cũng hiện ra trong tay hắn.
- Rống!
Tiểu Viêm cũng có thể cảm nhận thấy được chỗ kinh khủng của đối thủ mạnh mẽ trước mặt, lập tức phát ra một tiếng hổ gầm, song dực huyết sắc khẽ di chuyển, hình thành một lớp chắn bảo hộ, che lấy thân thể Lâm Động.
- Hiện tại làm sao bây giờ?
Da đầu Lâm Động run lên, quay sang hỏi tiểu điêu trên vai, hiện tại đã không có cách nào chạy trốn nữa rồi.
- Nếu như thật sự không được, vậy thì đành vứt bỏ túi Càn Khôn thôi.
Tiểu điêu bất đắc dĩ nói.
- Cái tên ngu xuẩn này, ngày thường thổi phồng lợi hại như vậy, đến thời điểm mấu chốt thì lại dùng không được.
Lâm Động cắn răng, nói.
Nghe vậy, tiểu điêu không khỏi có chút xấu hổ, nói:
- Con mẹ nó, thứ này cũng không phải là vật tầm thường, nếu như ta còn ở thời kỳ toàn thịnh…
Nghe cái tên này vừa muốn nói đến hắn lúc còn thời kỳ toàn thịnh, Lâm Động không biết nói gì nữa, hiện tại hắn cũng chẳng muốn cãi với tên này. Bàn tay khẽ nắm chặt lấy Thiên Lân Cổ Kích, hiện tại cho dù hắn có vứt bỏ túi Càn Khôn đi chăng nữa, nói không chừng bộ hài cốt thần bí kia vẫn sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn. Một khi đã như thế, vậy thì cũng chỉ có thể liều mạng mà thôi.
- Ai ai, đừng có làm ra bộ dáng thất thểu như vậy. Tuy rằng điêu gia ta hiện tại đánh không lại thứ quỷ này, nhưng mà nếu như muốn dẫn ngươi chạy trốn thì vẫn còn làm được. Tuy nhiên cái giá phải trả thì cũng hơi đắt một chút.
Tiểu điêu nhếch miệng, có chút bất đắc dĩ nói.
- Hy vọng là vậy.
Lâm Động hiện tại cũng không định gửi gắm hy vọng vào cái tên này. Ánh mắt của hắn gắt gao nhìn bộ hài cốt thần bí kia. Từ trên thân thể của bộ hài cốt nguyên lực thiên địa đột nhiên bùng nổ ra vô cùng kịch liệt. Hắn biết, thứ quỷ quái này tựa hồ như sắp ra tay rồi.
- Người đoạt lấy bảo vật, giết không tha!
Hài cốt thần bí chân đạp long quyển phong, bên trong hốc mắt lóe ra một luồng hồng mang sâm dị. Một thanh âm khàn khàn kỳ lạ dị thường chậm rãi truyền ra từ trong miệng của nó. Trong thanh âm kia còn mang theo sát ý ngút trời, ngay cả thiên địa cũng phải vì đó mà biến sắc.
Mà khi thanh âm này khàn khàn truyền ra, cốt chưởng của bộ hài cốt thần bí màu xám trắng kia mạnh mẽ đánh ra, nguyên lực thiên địa nhất thời gào thét mạnh mẽ, không ngờ ở giữa không trung lại trực tiếp ngưng tụ thành một cốt chưởng nguyên lực to lớn vô cùng, gần như hoàn toàn che lấp cả mặt trời. Ngay sau đó cốt chưởng vỗ mạnh xuống, trực tiếp chấn cho không khí nổ tung, mạnh mẽ chụp xuống đỉnh đầu Lâm Động. Nhìn uy thế kia nó, cho dù là một ngọn núi cũng phải bị nó đánh cho tan thành mây khói!