- Lâm Động, đưa thứ đó cho ta!
Sắc mặt Lâm Lang Thiên kịch biến khi nhìn thấy Lâm Động đoạt đi túi Càn Khôn của mình, mạnh mẽ hét to một câu.
- Nằm mơ!
Lâm Động cười lạnh, không thèm để ý đến mặt mũi của thiên tài Gia tộc Lâm Thị.
Cái đám hỗn đản này, thế nhưng lại muốn bỏ lại hắn ở trong này, tuy nói nơi khác cũng có cửa ra, nhưng hiện tại Thủ Hộ Giả thần bí kia đang điên cuồng truy sát ở phía sau, còn có nhiều thời gian để cho hắn chạy tới cửa ra khác không?
Hơn nữa nhìn bộ dáng khẩn trương kia của Lâm Lang Thiên, kết hợp với hành động Thủ Hộ Giả thần bí ra tay đoạt lại túi Càn Khôn, có thể thấy được thứ chứa đựng trong đó hẳn là một ít bảo bối do Lâm Lang Thiên thu được ở cung điện dưới lòng đất. Một khi thứ này đã rơi vào trong tay Lâm Động, quả quyết là không có đạo lý ói trở ra.
- Ngươi dám nghịch lại lời của ta?
Nhìn thấy Lâm Động thế nhưng một lời liền từ chối thẳng thừng, ánh mắt Lâm Lang Thiên nhất thời cũng trở nên âm trầm. Dựa vào thân phận hắn ở Gia tộc Lâm Thị, đừng nói là Lâm Động chỉ là một kẻ ti tiện xuất thân từ Phân gia như vậy, cho dù là một ít trưởng bối trong Gia tộc cũng không dám cãi lại lời nói của hắn. Một màn trước mắt không hề nghi ngờ chính là làm cho hắn cảm thấy uy nghiêm của mình đang bị khiêu khích.
- Ngươi là cái thá gì mà ta phải nghe ngươi? Có bản lĩnh thì lăn ra đây!
Ánh mắt Lâm Động cũng phát lạnh. Hắn ghét nhất chính là ngữ khí cao ngạo của Lâm Lang Thiên, lập tức không chút khách sáo, cười lạnh nói.
- Ngươi!
Nghe thấy vậy, trong mắt Lâm Lang Thiên nhất thời toát ra sát ý, đúng là nhịn không được nổi giận trong lòng, vừa muốn ra tay đích thân chém chết Lâm Động.
- Lâm Lang Thiên, ngươi có muốn chết thì cũng đừng kéo theo bọn ta. Thứ quỷ quái kia đã truy sát tới rồi. Nó hiển nhiên là sẽ không để cho người ta mang mớ bảo tàng này rời khỏi không gian cổ bi. Ai cầm mấy thứ kia, chính là cầm bùa đòi mạng trong tay đó. Nếu ngươi thực sự luyến tiếc, vậy thì tự mình đi ra ngoài đi, thứ lỗi chúng ta không thể theo cùng được!
Nhìn thấy Lâm Lang Thiên định muốn ra tay, Vương Thống nhất thời hét to nói.
Hành động lần này của bọn chúng xem như triệt để thảm bại. Hơn nữa sau khi tiến vào cung điện dưới lòng đất, bọn họ căn bản còn chưa kịp thu hoạch lấy bảo vật gì, đã khiến cho bộ hài cốt thần bí tỉnh lại, ra tay truy sát.
Trong lúc chạy trốn cũng chỉ có Lâm Lang Thiên nhanh tay lẹ chân thu lấy một ít Niết Bàn Đan mà thôi. Như thế cũng đã làm cho bọn chúng vô cùng ganh tỵ rồi. Nhưng may mà mấy thứ này hiện tại đã bị kẻ khác đoạt lấy, không thể nghi ngờ là làm cho trong lòng bọn người Vương Thống cân bằng lại một chút, tự nhiên sẽ không để Lâm Lang Thiên mạo hiểm đoạt nó trở lại.
Nghe được tiếng quát của Vương Thống, Lâm Lang Thiên lúc này mới thoáng tỉnh thần lại một ít. Hắn liếc mắt nhìn phía sau xa xôi, thân ảnh thần bí đang đạp trên những luồng gió lốc hỗn loạn đầy trời kia đuổi theo, trong mắt hắn cũng xuất hiện vẻ kiêng kỵ. Hắn hiểu được, dựa vào thực lực hiện tại của hắn căn bản không thể nào tiếp nổi nửa chiêu của hài cốt thần bí kia.