- Lâm Động, vị trí ở đây không phải một tên tiểu tử như ngươi có thể chiếm cứ được. Lão phu vì muốn tốt cho ngươi nên mới khuyên ngươi một câu. Nếu như biết chuyện, bản thân tự động rút lui đi, nể tình ngươi có chút quan hệ với Gia tộc Lâm Thị, lão phu cũng không truy cứu ngươi cái tội bất kính sỉ nhục Gia tộc Vương Thị ta!
Hai tay Vương Thống chắp lại sau lưng, giương mắt nhìn chằm chằm về phía Lâm Động, khuôn mặt không chút biểu cảm, thanh âm nhàn nhạt quanh quẩn khắp toàn trường.
- Ra tay đi!
Ánh mắt Lâm Động vô cùng bình tĩnh nhìn Vương Thống cùng với rất nhiều cường giả của Gia tộc Vương Thị ở phía sau, hiển nhiên là hắn đã dự đoán đến tình huống này rồi.
- Chẳng biết trời cao đất dày!
Nghe vậy, trong mắt Vương Thống cũng xẹt qua một chút lãnh ý. Lão tự nhiên hiểu được, dựa vào tính tình của Lâm Động quả quyết không có khả năng dễ dàng bỏ qua cơ hội này. Mà cứ như vậy, lão cũng liền có lý do mà động thủ, cho dù người khác có nói gì, lão cũng có thể nói điều này thành sự cuồng vọng của Lâm Động, chứ không phải là lão chưa từng cho đối phương một cơ hội.
- Lâm Phàm thúc!
Nhìn thấy Gia tộc Vương Thị chuẩn bị ra tay đối phó Lâm Động, ánh mắt Lâm Khả Nhi khẽ nhíu lại, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng, quay sang nhìn về phía lão giả bên cạnh.
Lúc này, lão giả được xưng là Lâm Phàm thúc kia, cặp mày cũng đã cau lại. Vương Thống kia quả thật có chút quá đáng, đối phó với một tiểu bối còn muốn dùng số lượng ép người, da mặt lão gia hỏa này cũng thật quá dầy rồi.
Lâm Phàm và một lão giả khác của Gia tộc Lâm Thị liếc mắt nhìn nhau, vừa muốn mở miệng nói điều gì, đột nhiên một thanh âm nhàn nhạt đã vang lên bên tai bọn chúng:
- Không cần để ý tới. Chúng ta một lát nữa còn có chuyện quan trọng cần phải liên thủ với Gia tộc Vương Thị, không thể vì chuyện cỏn con mà làm lỡ chuyện lớn.
Nghe nói thế, ánh mắt bọn Lâm Phàm cũng nhìn về phía Lâm Lang Thiên trên thạch đài. Thanh âm lúc trước hiển nhiên là do Lâm Lang Thiên phát ra. Mà đối với lời nói của hắn, cho dù là Lâm Phàm thuộc thế hệ trưởng bối trong Gia tộc cũng không dám phản bác. Hơn nữa, lời nói vừa rồi của hắn cũng là sự thật. Bọn họ cũng chỉ có thể thầm than một tiếng, hướng về phía Lâm Khả Nhi khẽ lắc đầu.
Thấy thế, hàm răng Lâm Khả Nhi khẽ cắn môi đỏ mọng, trong lòng có chút lo lắng, nhưng cũng vô kế khả thi.
- Ta xem lần này ngươi trốn thế nào?
Vương Viêm trên thạch đài cũng cúi đầu cười lạnh. Tuy Lâm Động có thể đánh bại cường giả của Cổ Kiếm Môn làm cho hắn cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, nhưng hắn cũng tin tưởng rằng, với đội hình ở đây của Gia tộc Vương Thị, đủ để khiến cho Lâm Động không thể bò đi được.
- Nghe lệnh của ta, cùng nhau ra tay, bắt giữ tên tiểu tử dám sỉ nhục Gia tộc Vương Thị ta!
Sắc mặt Vương Thống âm hàn, một tiếng quát lớn đột nhiên vang lên.
- Vâng!
Nghe được tiếng quát của Vương Thống, đám đông cường giả của Gia tộc Vương Thị nhất thời hưởng ứng. Ngay lúc đó, từng luồng nguyên lực vô cùng hùng hồn, đột nhiên từ trong cơ thể bọn họ bùng nổ ra. Ngay lập tức, khắp bầu trời đều là tràn ngập năng lượng ba động nguyên lực hùng hồn.