Trong lòng Lâm Động biết rất rõ ràng, tám vị trí đầu tiên ở trên thạch đài kia, đằng sau những người đó đều có thế lực mạnh mẽ chống đỡ. Nhưng hắn thì lại không phải vậy, hắn là người đơn độc một mình. Hắn không có thế lực có thể nương dựa vào, cái duy nhất mà hắn có thể nương dựa, chính là nắm đấm của chính mình!
Hơn nữa hắn cũng hiểu được, hắn đã đắc tội với không ít người, tranh đoạt cái vị trí lần này, tất nhiên sẽ có người không cho hắn dễ dàng thực hiện được. Một khi đã như thế, giao tiếp như thế nào cũng là vô ích, còn không bằng bày ra sự cường thế để trấn áp người khác!
- Cái gã này…
Nhìn thân ảnh cầm cổ kích trong tay đứng ngạo nghễ giữa không trung kia, trên mặt của Mộ Thiên Thiên cũng tràn đầy vẻ kinh ngạc, hiển nhiên là màmh không ngờ rằng Lâm Động lại không chút khách sáo như thế. Người khác muốn lên chiếm vị trí, trước tiên đều là biểu hiện khiêm tốn hiền lành một chút để tránh khiến người khác không vừa mắt, dẫn tới nhiều phiền toái. Nhưng tư thái Lâm Động lại cường thế như vậy, là lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy.
- Tiểu tử chẳng biết trời cao đất dày!
Vương Viêm cùng với bọn người Đằng Lỗi cũng nhìn về phía Lâm Động giữa không trung, trong mắt có ý cười lạnh. Theo bọn chúng thấy hành động này của Lâm Động quả thực là cực kỳ ngu xuẩn!
Ở nơi Gia tộc Lâm Thị đang đứng, Lâm Khả Nhi thấy thế, trên mặt cũng hiện lên vẻ cười khổ:
- Cái gã này…
- Ha hả, tiểu tử này thật là rất thú vị, gan dạ như thế quả thật là rất hiếm có!
Ở bên cạnh Lâm Khả Nhi, vị lão giả đã từng ở trước Đại Hoang Cổ Bi ngăn cản Lâm Lang Thiên ra tay, cũng chợt mỉm cười, nói.
- Trong Phân gia, cũng có thể xuất ra một vài hạt giống tốt!
Một gã lão giả khác cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Lâm Động có vẻ tán thưởng. Tuy thực lực hiện tại của Lâm Động không thể so sánh với Lâm Lang Thiên, nhưng dù sao thực lực hôm nay của hắn hoàn toàn là nương dựa vào bản thân mà thu hoạch được. Hắn không có nguồn tài nguyên dồi dào có thể sử dụng như Lâm Lang Thiên, có thể đạt tới mức này đã là cực kỳ không tệ.
- Đáng tiếc tính tình thật quá mức ngông cuồng, loại thiên tài này rất dễ bị chết yểu. Ta xem hắn hôm nay sẽ thu xếp như thế nào đây. Tốt nhất là không tự rước nhục vào thân, tránh làm mất mặt Gia tộc Lâm Thị chúng ta. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Lão giả cao gầy từng giúp đỡ Lâm Lang Thiên cũng lạnh lùng cười, nói.
Nghe thấy lão ta nói vậy, cặp mày của hai lão giả kia khẽ nhíu lại, liếc mắt nhìn nhau, nhưng cũng không có nói thêm gì. Hành động này của Lâm Động, mặc dù là vô cùng gan dạ, nhưng quả thật cũng có chút l* m*ng.
- Là cái tên gia hỏa Lâm Động kia! Hừ, tiểu tử này tuổi không lớn nhưng khẩu khí lại rất cuồng vọng!
- Chẳng lẽ hắn cho rằng hắn cũng là thiên tài của Gia tộc Lâm Thị sao? Cũng chỉ là một kẻ xuất thân từ Phân gia mà thôi, không chút địa vị, cũng dám lớn giọng như vậy!
- …
Cũng chính xác như những gì bọn họ dự liệu, không lâu sau khi tiếng quát của Lâm Động truyền ra, khắp quảng trường nhất thời xôn xao hẳn lên. Từng ánh mắt chứa đựng ý địch giương mắt nhìn chằm chằm Lâm Động. Tuy nói lúc trước Lâm Động đã đánh bại Vương Viêm ở trước Đại Hoang Cổ Bi, nhưng không có nghĩa là hắn có đủ tư cách chiếm cứ một vị trí ở nơi này. Dù sao, ở thạch đài ngày hôm nay, ngoại trừ Lâm Lang Thiên ra, tất cả mọi người còn lại đều phải dựa vào thế lực phía sau chống đỡ mới có thể an ổn ngồi được.