Theo thân ảnh kia ngồi xếp bằng lên trên cái bồ đoàn đầu tiên, trên toàn bộ quảng trường rộng lớn này cũng rơi vào im lặng. Nhìn những ánh mắt bên dưới không ngừng lóe lên, hiển nhiên tâm tư của không ít người đều đã bắt đầu khởi động.
Lâm Động ngồi trên lưng hổ, từ trên không trung nhìn xuống quảng trường bắt đầu khởi động một ít mạch nước ngầm, cũng không lập tức đi làm chim đầu đàn, thời điểm này thoáng ẩn nhẫn lại một chút có lẽ sẽ tốt hơn.
Không khí yên tĩnh như vậy kéo dài mấy phút đồng hồ, ánh mắt Lâm Động đột nhiên chợt lóe lên, nhìn sang nơi Gia tộc Vương Thị đang chiếm cứ. Ở nơi đó, Vương Viêm bỗng nhiên đứng dậy, thân hình vừa động liền phóng đến cái bồ đoàn thứ hai.
- Hừ, Vương Viêm, dựa vào thực lực của ngươi, muốn chiếm được một ghế chỉ sợ có chút không ổn? Đổi lại là Vương Chung, đại ca ngươi đến đây may ra còn được!
Cử động này của Vương Viêm, lập tức gây ra không ít ánh mắt nhìn chăm chú. Một ít người nhịn không được quát lớn lên. Xem ra, về mặt danh khí thì Vương Viêm so sánh với nhân vật Lâm Lang Thiên kia vẫn có chênh lệch cực kỳ lớn. Đặc biệt khi tiến vào Đại Hoang Cổ Bi, hắn còn mất mặt trước mặt đông người, bị thua trong tay Lâm Động, điều này không thể nghi ngờ là khiến cho danh khí của hắn lại suy giảm xuống không ít.
Nghe được tiếng quát chất vấn này, sắc mặt Vương Viêm cũng nảy lên một chút vẻ phẫn nộ. Hắn luôn tự xưng là nhân vật thiên tài trong Gia tộc, cho dù so ra có chút chênh lệch với Lâm Lang Thiên, nhưng cũng coi như là thiên chi kiêu tử. Nhưng trước mắt bị kẻ khác nghi ngờ và khinh thị như thế, điều này đối với tâm tính cuồng ngạo của hắn mà nói quả thực chính là một loại sỉ nhục lớn.
- Nếu như có người không phục, cứ việc đi ra. Gia tộc Vương Thị ta sẽ nói cho hắn biết, tại sao Vương Viêm lại có tư cách đứng ở nơi đó!
Khi sắc mặt Vương Viêm đang lúc xanh lúc đỏ, Vương Thống cũng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạnh như băng đảo qua đám người đang xao động này, thanh âm trầm thấp vang lên.
Oanh!
Ngay khi Vương Thống vừa dứt lời, rất nhiều cường giả của Gia tộc Vương Thị ở phía sau, từ trong cơ thể nhất thời bộc phát ra nguyên lực ba động hùng hồn. Thanh thế như thế kia thật ra tương đối không tệ.
Nhìn thấy Gia tộc Vương Thị ỷ vào thế trận như vậy, những kẻ vừa mới xao động kia mới không cam lòng bình thản lại một chút. Dựa vào thực lực của Vương Viêm, muốn chiếm cứ một vị trí quả thật có không ít người không phục. Nhưng thật hiển nhiên, cái mà Vương Viêm nương dựa vào không phải là thực lực của chính bản thân hắn, mà là Gia tộc Vương Thị đứng phía sau lưng hắn.
Nhìn khí thế hùng hồn của đám cường giả Gia tộc Vương Thị, mặc dù vẫn còn một vài người quả thật không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể nuốt trôi những lời phản đối trở lại vào miệng.
- Hừ!
Nhìn thấy tên gia hỏa chướng mắt này cuối cùng cũng rút lui, Vương Viêm lúc này mới hừ lạnh một tiếng, thế nhưng trong lòng vẫn vô cùng khó chịu. Lâm Lang Thiên có thể không bị ai cản trở ngồi xuống ở nơi đó, còn hắn thì phải nương dựa vào sức mạnh của Gia tộc mới có thể. Chênh lệch giữa hai người hầu như trong khoảnh khắc đó lập tức lộ ra.
Cố gắng nhẫn nhịn sự khó chịu trong lòng, thân hình Vương Viêm vừa lóe lên đã rơi xuống phía trên chiếc bồ đoàn thứ hai.