Bộ hài cốt lẳng lặng ngồi xếp bằng chính giữa thạch đình, xương cốt toàn thân hiện lên một màu cháy đen. Loại màu sắc cháy đen ấy dường như lan tràn ra từ trong cơ thể, khiến cho Lâm Động nhìn thấy cũng phải nổi cả da gà. Thiết nghĩ vị lão tiền bối này lúc đầu khi xông phá Niết Bàn Cảnh ắt hẳn là đã chịu rất nhiều khổ sở. Niết Bàn Cảnh quả nhiên là một loại cảnh giới giống như một cái khe trời khó có thể vượt qua, không thành công liền mất mạng.
- Niết Bàn Cảnh đích thực là nguy hiểm khôn lường. Nhưng vạn vật trong trời đất, cuối cùng vẫn có điểm dừng của số mệnh. Người thường cho dù tu luyện đến cấp bậc Tạo Hóa Cảnh, vậy cũng chẳng qua chỉ có thể sống đến hơn trăm tuổi mà thôi. Nhưng nếu có thể tiến vào Niết Bàn Cảnh, tuổi thọ sẽ theo đó mà gia tăng lên. Vả lại mỗi lần Niết Bàn thành công đều sẽ là một lần tiến hóa theo xu hướng hoàn mỹ dần, cảm giác đó, sự kỳ diệu xâm nhập cả vào đến linh hồn, khiến người ta khó mà kháng cự lại được.
Tiểu điêu cũng có chút cảm thán nói.
Lâm Động lẳng lặng gật đầu. Chỉ là có thể kéo dài tuổi thọ thêm một chút, liền đủ để thế nhân giành giật xông lên cái cảnh giới cực kỳ nguy hiểm đó. Suy cho cùng cũng không có người nào sẽ ghét bỏ chuyện bản thân mình sống quá lâu…
Lâm Động đứng trước bộ hài cốt, trịnh trọng cúi gập người trước vị tiền bối này, sau đó mới đưa tay ra, nắm lấy hai viên Niết Bàn Đan đang huyền phù trên xương bàn tay đó.
Nhưng mà, ngay lúc mà Lâm Động sắp động vào hai viên Niết Bàn Đan đó, cốt chưởng của hài cốt đó đột nhiên lại duỗi ra, trực tiếp nắm chặt lấy bàn tay của Lâm Động.
Biến cố đột nhiên phát sinh như vậy, khiến sắc mặt Lâm Động nhất thời thay đổi kịch liệt. Nhưng vẫn chưa đợi nguyên lực trong cơ thể của hắn tuôn ra, từ trong khóe mắt sâu hõm của nộ hài cốt đó, một đạo hào quang bạo lược mà ra, xông thẳng đến giữa trán của Lâm Động.
Chính lúc đạo hào quang ấy tiếp xúc với trán của Lâm Động, thế giới trước mắt hắn lập tức xuất hiện biến hóa. Một cảnh tượng dường như truyền tới từ thời xa xưa liền xuất hiện trong đầu hắn.
Cảnh tượng đó vẫn ở trong không gian cổ bi rộng lớn này. Chỉ có điều trên bầu trời trong cảnh tượng, Lâm Động lại nhìn thấy có vô số đạo thân ảnh đứng giữa không trung. Những thân ảnh đó ai nấy đều toát ra khí tức vô cùng cường đại, cường đại hơn rất nhiều so với những cường giả mạnh nhất mà Lâm Động từng thấy qua. Thế nhưng, loại khí tức cường đại như thế này, trên bầu trời đó lại có số lượng nhiều đến không thể đếm hết. Điều này khiến cho trong lòng Lâm Động không khỏi vô cùng cảm thán. Chẳng lẽ đây chính là quy mô cường đại của các tông phái Viễn cổ lúc trước sao?
Những thân ảnh đó đứng vững giữa không trung, dường như đang cố gắng chống đỡ lại cái gì đó. Mà đối diện bọn họ không xa, lại là tràn ngập một hắc ám. Trong mảnh hắc ám đó, phảng phất có màu đỏ tươi chậm rãi lóe lên. Một mảnh hắc ám đó gây cho người ta một loại cảm giác không thể nào hình dung, tuyệt vọng mà vô tình.