Phía trên đường chân trời toát lên mùi vị thê lương và cổ xưa, một đạo lôi quang nhanh như chớp lướt qua, trên đường đi còn mang theo những tiếng nổ vang rất nhỏ. Đó chính là do lướt qua không trung với tốc độ cao, va chạm với không khí mà phát ra.
Lâm Động ngồi trên lưng Tiểu Viêm, màu xanh ngọc trong đôi mắt đã gần như nhạt đi hết. Tối hôm qua mượn sự giúp đỡ của Thực Cốt Âm Phong để tôi luyện cơ thể, hắn hiện giờ đã hoàn toàn tu luyện Ngọc Lôi Thể đến mức đại thành, cơ thể như kim ngọc, không gì có thể phá nổi.
- Hôm nay cơ thể của ta so với ngày hôm qua e rằng chí ít cũng đã mạnh hơn ba phần.
Lâm Động nắm chặt nắm đấm, cảm nhận được nguyên lực hùng hồn đang tuôn chảy trong máu thịt mình. Khóe miệng của hắn, cũng hiện lên một nụ cười hài lòng. Tuy rằng nguyên lực vẫn dừng lại ở mức Tạo Hình Cảnh đại thành, nhưng sức chiến đấu của hắn thì đã tăng lên không ít.
- Theo như lời tiểu điêu nói, vùng trung tâm của không gian cổ bi có lẽ cũng không còn bao xa nữa.
Ánh mắt Lâm Động hướng ra xa, trong lòng lại một lần nữa cảm thấy kinh thán đối với sự rộng lớn của vùng không gian cổ bi này. Khó mà tưởng tượng được, muốn xây dựng nên một không gian rộng lớn như vậy, rốt cuộc là cần phải có năng lực thần thông đến mức nào. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Thời gian trôi qua gần một ngày, Lâm Động gần như vẫn luôn duy trì tốc độ nhanh nhất. Trên đường đi tuy rằng hắn cũng gặp được một số thứ xem như là thiên tài địa bảo, nhưng hắn lại không hề dừng lại quá lâu. Những thứ đó đối với hắn hiện tại mà nói, cũng không được xem là sự mê hoặc quá lớn.
- Thiết nghĩ các thế lực Tứ đại Tông tộc và Đại Ma Môn, Âm Khôi Tông, Võ Minh hiện giờ chắc cũng đã đến khu vực trung tâm rồi.
Lâm Động tự lẩm bẩm. Tầm nhìn của những kẻ đó càng cao hơn hắn rất nhiều, những bảo bối tầm thường căn bản không có cách nào lọt vào tầm mắt của bọn chúng được. Cho nên, e rằng bọn chúng hiện tại cũng giống như Lâm Động, đang dốc hết tốc lực tiến đến khu vực trung tâm.
- Hắc hắn, nếu như đã đến, vậy thì cũng không thể trở về tay không được!
Lâm Động vừa cười, bàn tay vỗ nhẹ lưng Tiểu Viêm. Tiểu Viêm nhất thời phát ra một tiếng hổ gầm, lôi dực chấn động, tốc độ đột nhiên gia tăng thêm lên.
Với tốc độ như vậy, tiếp tục phi hành thêm khoảng một canh giờ nữa, Lâm Động lúc này mới dần dần cho Tiểu Viêm giảm bớt tốc độ xuống. Bởi vì hắn đã phát hiện các thân ảnh gần đây lại bất giác trở nên đông đúc hơn, không còn thưa thớt như lúc trước nữa.
Lâm Động phi hành ở trên cao, nhìn xuống vô số những thân ảnh bên dưới mặt đất, trong đó có không ít người có thực lực không tệ, mà nhìn lộ tuyến của bọn chúng, đều hoàn toàn giống như hắn.
- Những tên này, từ trước tới giờ không có bảo vật thì sẽ không đến. Xem ra nơi này ắt có bảo vật.
Nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt Lâm Động khẽ chớp động, Tiểu Viêm cũng chầm chầm hạ thấp xuống một chút. Tầm nhìn của Lâm Động hướng ra xa, chỉ nhìn thấy ở nơi xa đó có một tòa núi đá đơn độc một mảnh. Trên tòa núi đá đó, từng tảng quái thạch san sát kề nhau, hơn nữa còn có một tòa thạch đình nữa. Bên trong thạch đình, phảng phất dường như có một thân ảnh đang ngồi xếp bằng.