Không gian cổ bi rộng lớn vô cùng, Lâm Động cho dù là cưỡi Tiểu Viêm mà đi, nhưng sau khi trải qua gần một canh giờ phi hành, lại vẫn chưa nhìn thấy được đích đến ở đâu. Mùi vị tang thương và cô tịch trong không gian này, từ đầu đến cuối đều quanh quẩn bên người, khiến cho lòng người cũng vì nó mà cảm thấy nặng nề.
Trên đường đi, Lâm Động cũng gặp phải không ít người. Tuy nói không gian cổ bi này rất rộng lớn, nhưng hiển nhiên nhân số tham gia lần này cũng khá là hùng hậu, do đó cho dù đã phân tán ra rất nhiều, vẫn có thể thường xuyên gặp mặt nhau.
Có điều tuy là gặp phải không ít người, nhưng Lâm Động lại cũng không vì thế mà chậm tiến độ. Những người tiến vào không gian cổ bi này, đa số đều muốn kiếm chác một ít bảo vật. Đôi bên luôn luôn là cảnh giác lẫn nhau nhiều hơn. Đồng hành cùng với bọn chúng không chỉ là không có hiệu quả tốt, ngược lại chỉ gây thêm phiền phức mà thôi.
Mà trên đoạn đường này, Lâm Động cũng đã gặp phải không ít Yêu thú khí tức hung hãn. Những Yêu thú này đúng như những gì mà tiểu điêu nói, đa phần đều sở hữu huyết mạch truyền thừa từ thời Viễn cổ, con nào con nấy hung hãn vô cùng. Trong đó có không ít lần Lâm Động cũng bị bọn chúng công kích, nhưng rất may là cũng không làm giảm tốc độ của hắn lại.
Ở ven đường, Lâm Động cũng phát hiện ra một số linh dược cực kỳ hiếm thấy, nhưng hắn lại cũng không vì thế mà dừng bước chân. Những thứ này tuy rằng cũng đều là hiếm thấy, nhưng vẫn còn cách một khoảng xa mới đủ để đánh động Lâm Động. Vả lại hắn cũng hiểu rằng, bảo bối chân chính là nằm ở vùng trung tâm không gian cổ bi. Nhưng đồ vật vòng ngoài như thế này, trong mắt hắn chỉ có thể được coi là tầm thường.
Trong khi Lâm Động không ngừng dùng tốc độ cao nhất chạy đi, sắc trời cũng nhanh chóng trở nên ảm đạm lại. Trong mơ hồ, trên bầu trời dần dần tỏa ra một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương cốt.
- Hừm…
Tiểu Viêm đang phi hành với toàn bộ tốc lực, chợt nhất thời dừng phắt lại. Lâm Động chau mày nhìn lớp không khí u ám tràn ngập trên bầu trời. Loại hàn khí kỳ lạ ấy, cho dù là với thân thể cường tráng của hắn, cũng đều cảm nhận được một tia cảm giác khá là đau đớn.
- Chậc chậc, không ngờ rằng trong không gian cổ bi lại còn có sự tồn tại của Thực Cốt Âm Phong!
Tiểu điêu ngồi trên vai Lâm Động, nhìn tầng hàn khí trên bầu trời kia, đột nhiên có chút kinh ngạc nói.
- Thực Cốt Âm Phong? Đó là cái gì?
Lâm Động khẽ rùng mình một cái. Hắn giơ bàn tay ra, đích thực là cảm nhận được trong không khí thẩm thấu đến từng đợt phong khí giống như đao phong. Trong không khí nhất thời toát lên hàn ý lạnh đến thấu xương.
- Đây là một loại thủ đoạn bảo hộ cực kỳ cường đại. Thực Cốt Âm Phong này cực kỳ tàn nhẫn, nếu như bị nó xâm nhập, ngay đến xương cốt cũng bị nó ăn mòn hết. Thông thường mà nói, chỉ có những tông phái lớn mới có thể thi triển ra để bảo hộ tông môn.
Tiểu điêu nói.
- Không ngờ lại là do con người tạo ra!
Sắc mặt Lâm Động thay đổi, cao thủ như thế nào mới có thể khiến cho ngay cả không khí cũng có thể biến đổi như này?