Dưới cái nhìn chăm chú của vô số ánh mắt nôn nóng chờ đợi kia, cổ bi khổng lồ đang đứng sừng sững tại sâu trong Đại Hoang Cổ Nguyên, lúc này chợt chậm rãi phát ra một luồng năng lượng ba động cực kỳ cường hãn khiến cho người ta phải cảm thấy chấn động. Mà trong sự ba động mãnh liệt này, những phù văn cổ xưa bên trên cổ bi cũng từ lúc rõ ràng ban đầu, dần dần trở nên mờ nhạt hơn nhiều…
- Phong ấn Đại Hoang Cổ Bi sắp tiêu tán rồi!
Thanh âm vui mừng kinh ngạc trong phút chốc lan truyền ra. Cả Đại Hoang Cổ Nguyên trong phút chốc trở nên nóng bừng náo loạn. Biển người đông nghìn nghịt nhất thời tuôn ra, liều mạng dồn lên phía trước.
Khi những phù văn cổ xưa trên Đại Hoang Cổ Bi bắt đầu nhạt dần, Lâm Động cũng mở to hai mắt. Hắn thoáng chút kinh dị nhìn cổ bi khổng lồ, trong lòng tràn đầy sự kinh hãi. Sau biết bao nhiêu năm tháng trôi qua, năng lượng ba động của cổ bi vẫn còn đáng sợ đến như vậy. Thật không thể tưởng tượng nổi, tông phái Viễn cổ kia khi ở thời kỳ cường thịnh sẽ kh*ng b* đến mức nào?
- Không có gì đáng ngạc nhiên cả. Đợi đến sau này khi ngươi ra khỏi Vương triều Đại Viêm, tự nhiên sẽ phát hiện ra thế giới mà ngươi thấy chẳng qua là một góc của ngọn băng sơn khổng lồ mà thôi…
Giọng nói nhàn nhạt của tiểu điêu vang lên trong lòng Lâm Động.
Đối với việc này thật ra Lâm Động cũng chẳng thèm để ý đến. Theo như suy nghĩ hiện tại của hắn, Vương triều Đại Viêm đã là vô cùng rộng lớn rồi. Còn về cái thế giới thần bí to lớn vô cùng vô tận kia, đối với hắn mà nói thật sự là quá lạ lẫm.
- Sau khi tiến vào Đại Hoang Cổ Bi thì cẩn thận một chút. Thứ tông phái Viễn cổ này, không gian mà nó để lại tuy nói ngày nay đã suy yếu đi khá nhiều, nhưng hiển nhiên vẫn còn cường đại và nguy hiểm vô cùng. Không nên đến lúc không tìm thấy bảo bối gì, lại đem cả cái mạng nhỏ cũng bỏ lại trong đó.
- Ừm!
Những lời nói như vậy, tiểu điêu không nói Lâm Động cũng hiểu. Chỉ là một cái Cổ mộ phủ lúc đầu cũng đã có không ít nguy hiểm, huống chi Đại Hoang Cổ Bi to lớn như vậy.
Hơn nữa, hiện tại những người mà hắn đắc tội đã không ít. Đám người Âm Khôi Tông cùng với Gia tộc Vương Thị đều hận không thể đem hắn bầm ra thành trăm mảnh. Một khi không cẩn thận, bỏ mạng là chuyện thường tình.
Mà trong lúc Lâm Đông cùng tiểu điêu trao đổi với nhau, những phù văn trên cổ bi càng lúc càng mờ nhạt đi. Ước chừng khoảng mười phút sau, những đạo phù văn cổ xưa sau cùng cũng đã biến mất hoàn toàn.
Vù!
Theo sự tan biến của những đạo phù văn cổ xưa cuối cùng, cổ bi khổng lồ đột nhiên rung lên kịch liệt, một nguồn năng lượng bàng bạc giống như một đám mây chợt từ trong cổ bi thẩm thấu ra ngoài, cuối cùng lượn lờ trên bề mặt cổ bi.
Những luồng năng lượng kia chậm rãi lưu chuyển, hình thành nên một luồng lốc xoáy năng lượng khổng lồ đường kính rộng đến vài trăm trượng.
Lốc xoáy năng lượng không ngừng luân chuyển, nguyên lực của toàn bộ phiến thiên địa xung quanh nhất thời đều hút mạnh vào trong đó. Tại điểm cuối cùng của luồng lốc xoáy ngập tràn một cảm giác lạnh lẽo và hắc ám, đem đến cho người ta một loại cảm giác cực kỳ thần bí.