Lần này túi Càn Khôn của ngươi đã chuẩn bị tốt chưa?
Khi câu nói này của Lâm Động mang theo một tia cười chế giễu được thốt ra, sắc mặt của Vương Viêm cơ hồ là trong khoảnh khắc đã tối sầm lại. Lần trước vì sơ ý nên hắn mới bị Lâm Động cướp mất túi Càn Khôn, hắn luôn coi việc này là một điều sỉ nhục lớn nhất của mình, nay một lần nữa lại bị Lâm Động nhắc đến, chính là làm cho vết thương trong lòng hắn một lần nữa rách toạc ra.
- Thứ phế vật chỉ biết dựa vào phụ nữ, hôm nay ta xem còn ai có thể cứu được ngươi?
Sắc mặt Vương Viêm lạnh như băng, nguyên lực màu vàng kim chậm rãi tuôn ra từ trong cơ thể hắn. Nguyên lực của hắn hiện lên cũng là màu vàng kim, hiển nhiên công pháp hắn tu luyện không hề tầm thường, trong nguồn nguyên lực đó còn tràn ngập một loại khí tức cuồng bạo.
Nhìn nguồn nguyên lực màu vàng kim đang cuồn cuộn tuôn ra từ cơ thể của Vương Viêm, Lâm Động cũng cười lạnh một tiếng, bàn tay nắm chặt, Thiên Lân Cổ Kích hiện ra, quét ngang một cái. Khí tức của Tạo Hình Cảnh đại thành nhất thời bùng nổ mà ra, Đại Nhật Lôi Nguyên màu vàng sậm lượn lờ quanh cơ thể, phát ra từng tiếng sấm chớp trầm thấp.
- Tạo Hình Cảnh đại thành, đây là năng lực mà ngươi dựa vào hay sao?
Cảm nhận được khí tức của Lâm Động, ánh mắt Vương Viêm thoáng lạnh lùng. Tuy rằng hắn vô cùng ngạc nhiên đối với việc gã thanh niên trước mặt có thể từ Nguyên Đan Đại viên mãn nâng lên đến Tạo Hình Cảnh đại thành chỉ trong vòng một năm. Nhưng mà đồng thời với việc Lâm Động tiến bộ, hắn cũng không hề dừng bước không tiến. Hắn hiện tại đã là cường giả Tạo Khí Cảnh hàng thật giá thật, đủ để coi thường người trước mặt.
- Hôm nay ta sẽ cho ngươi xem rõ khoảng cách không thể kéo gần lại của hai chúng ta!
Vương Viêm tay cầm Đại La Kim Thương, kim quang rực rỡ chợt ào ạt tuôn ra. Khẽ múa may Đại La Kim Thương trong tay, thương ảnh vô cùng sắc bén, cực kỳ tàn nhẫn đâm về phía cổ họng của Lâm Động.
Đinh!
Đối mặt với công kích của Vương Viêm, Lâm Động chỉ cười nhạt một tiếng. Tâm thần vừa động, tinh thần lực dồi dào đã ngưng tụ trước mặt, tạo thành một tấm lá chắn, mà công kích của Vương Viêm rơi vào đó căn bản không thể nào xuyên qua được lá chắn đó.
- Yếu như đàn bà, nực cười!
- Đại La Thương Vũ!
Nghe thanh âm mang theo chút cười nhạo đó của Lâm Động, ánh mắt Vương Viêm tối sầm lại. Cánh tay vừa động, một luồng kim quang ào ạt tuôn ra từ Đại La Kim Thương trên tay hắn, hóa thành mười mấy đạo thương ảnh cuồng bạo. Trên những đạo thương ảnh này đều mang theo những đạo kình phong sắc bén bay vũ ngập trời.
Bang!
Thương ảnh tràn ngập kim quang đâm mạnh về phía lá chắn với một tần suất kinh người, trực tiếp đánh vỡ lá chắn. Ngay sau đó, rất nhiều đạo kình phong sắc bén chớp mắt đã đâm về phía Lâm Động.