- Lâm Động?
Đối với cái tên này, người có phản ứng nhanh nhất chính là Vương Viêm. Lúc đầu hắn là do bị Lâm Động dùng Phù khôi đánh cho trọng thương, vả lại còn cướp mất túi Càn Khôn. Hắn vẫn luôn coi đây là sự sỉ nhục lớn nhất trong lòng mình. Đối với kẻ này, hắn không hề nghi ngờ là oán hận đến cực điểm. Hôm nay vừa nghe thấy cái tên này, ánh mắt hắn gần như trở nên âm hàn chỉ trong chớp mắt. Đột nhiên ánh mắt liền hướng xuống phía dưới, sau đó dán mắt vào bóng gã thanh niên đang ngồi xếp bằng trên núi đá kia.
Ngay lúc ánh mắt của Vương Viêm ném xuống phía dưới, ánh mắt của Lâm Lang Thiên cũng khẽ ba động đôi chút. Ánh mắt thản nhiên của hắn chuyển dịch xuống phía dưới, tầm nhìn dán chặt vào thân ảnh Lâm Động. Biểu tình trên khuôn mặt hắn, lại không có chút ba động nào.
Đối với cái tên này, có lẽ lúc đầu ngay khi rời khỏi Sơn mạch Thiên Viêm, hắn đã hoàn toàn lãng quên đi mất. Còn về đối phương đã từng thề qua lời nói cay độc kia, cũng không hề khiến hắn lưu tâm lấy nửa câu. Suy cho cùng cũng giống như những gì hắn từng nói, trong Vương triều Đại Viêm này, những thanh niên tuấn kiệt muốn khiêu chiến với hắn nhiều vô kể. Mà Lâm Động chẳng qua chỉ là một kẻ yếu ớt nhất trong số đó mà thôi, không đáng để hắn có chút ấn tượng nào cả.
Phía sau Lâm Lang Thiên, Lâm Khả Nhi cũng có chút kinh ngạc nhìn xuống phía dưới. Đối với Lâm Động, ấn tượng của nàng ta ngược lại không tệ. Có điều tiếp theo đó, khi nàng ta hiểu ra cục diện hiện tại, trong ánh mắt không khỏi lướt qua vẻ lo lắng. Nàng ta hiểu rằng đối với Lâm Động, Vương Viêm quả thật là hận thấu xương, hôm nay gặp mặt ắt sẽ hạ độc thủ. Mà với thực lực hiện tại của Lâm Động, hiển nhiên là không thể nào chống đối lại hắn. Nếu hắn giao thủ nhất định sẽ chịu thiệt thòi.
Còn về chuyện trông cậy vào Lâm Lang Thiên giúp đỡ, Lâm Khả Nhi cũng hiểu rằng đây là chuyện không thể nào. Trong mắt vị thanh niên thiên tài sáng chói nhất của Gia tộc Lâm Thị này, bất kể một người nào của phân gia, đếu chỉ là sự tồn tại như một con kiến mà thôi. Dưới con mắt của hắn, đám người này ngoài việc cùng mang họ Lâm ra, những con kiến của phân gia này căn bản là không có điểm gì đáng được xem là người của Tông tộc cả.
- Tên này muốn đến nơi đây cũng không biết ẩn mình một chút?
Lâm Khả Nhi thoáng có chút tức giận thầm nói. Chẳng lẽ sau khi bị thiệt lần trước, tên này vẫn chưa khôn ra hay sao?
Tần Thế của Gia tộc Tần Thị cũng có chút kinh ngạc nhìn qua Lâm Động, hiển nhiên là cũng có chút ký ức về đối phương. Chỉ có điều ánh mắt hắn chỉ là liếc qua rồi lại thu hồi về, vốn không có quá nhiều sự chú ý.
- Người này chẳng lẽ chính là Lâm Động mà Thanh Trúc tỷ đã từng nhắc qua sao?
Chỗ đám nhân mã Gia tộc Hoàng Phủ, khuôn mặt lãnh đạm của Hoàng Phủ Tịnh lúc này lại có chút ba động nhàn nhạt, khẽ nhíu mày lại, nhìn thân ảnh của gã thanh niên kia. Trong ánh mắt xinh đẹp có một tia thần sắc kỳ lạ.