Bên ngoài Đại Hoang Cổ Nguyên bỗng chốc truyền đến vô số thanh âm xé gió. Tất cả những ánh mắt ở hiện trường đều nhìn lại theo hướng thanh âm truyền đến.
Chỉ thấy từng đạo hồng quang duy trì khoảng cách với mặt đất gần một trượng bay vút tới, tốc độ nhanh như chớp, cuối cùng trực tiếp xuất hiện ở nơi trong cùng nhất.
Tuy nói phi hành ở trên Đại Hoang Cổ Nguyên cần phải chống đỡ lực ép cực kỳ lớn, có điều nếu như duy trì trạng thái bay thấp gần mặt đất, những người có thực lực không tệ vẫn còn có thể miễn cưỡng làm được. Đương nhiên, nếu như thực sự muốn bay trên cao, có lẽ chỉ có cao thủ Niết Bàn Cảnh mới có thể làm được.
Hồng quang lướt tới, mà đối phương liền dưới sự quan sát của vô số ánh mắt, dừng lại lơ lửng dưới tầng thấp. Ở phía trước nhất của đám người, là một cái quang bàn phát ra hồng mang nhàn nhạt. Trên cái quang bàn đó có không ít thân ảnh, có điều hiển nhiên trong tất cả các thân ảnh đó, duy nhất chỉ có kẻ đứng đầu là gây sự chú ý nhất.
Thân ảnh thon dài đó mặc thanh sam, tóc dài lay động toát lên vẻ tiêu sái. Hai tay hắn chắp lại phía sau người, lại cộng thêm ngũ quan anh tuấn, khí chất đó khiến người khác phải trầm trồ thán phục!
Hơn nữa, khí tức mạnh mẽ thẩm thấu ra từ trên người của hắn cũng đều khiến cho người khác hiểu rằng, phong thái đó không phải là ra vẻ cho có!
- Đó chính là Lâm Lang Thiên của Gia tộc Lâm Thị!
Phong thái khí chất như vậy, giống như ánh sáng mặt trời chói lóa, bất luận là đặt ở đâu cũng đều là sự tồn tại bắt mắt nhất. Do đó, ngay khi hắn vừa hiện thân, trong biển người liền truyền đến những thanh âm xôn xao. Một số nữ tử, trong mắt còn có chút tia sáng kỳ dị chớp động.
Gia tộc Lâm Thị, Lâm Lang Thiên.
Cái tên này cho dù là ở quận Đại Hoang vẫn có phân lượng cao như thế. Ai nấy đều hiểu rằng, nhìn xa ra toàn bộ đám thanh niên hậu bối của cả Vương triều Đại Viêm, người này đều là nhân tài kiệt xuất nhất!
Đối mặt với những tiếng trầm trồ vang lên khắp nơi, khuôn mặt Lâm Lang Thiên vẫn yên lặng như tờ. Ánh mắt hắn nhìn ra xa, mục tiêu chính là Đại Hoang Cổ Bi đang đứng sừng sững giữa trời đất kia. Dáng vẻ đó giống như vốn không có người nào đáng để hắn liếc mắt nhìn qua. Trong thoáng chốc, ngạo khí lăng nhân nhất đẳng của hắn cũng hoàn toàn hiển lộ ra.
Thế nhưng, đối diện với khí thế ngạo mạn đó, rất nhiều người cũng đều không có cách nào nảy sinh ra sự phẫn nộ cả, suy cho cùng đối phương quả thật là vô cùng ưu tú a!
Ánh mắt của Lâm Động lặng lẽ quan sát bóng nam tử thanh sam đang dẫm trên quang bàn kia, hai bàn tay chắp lại phía sau. Cho dù hai tay trong vạt áo đã có chút run rẩy nắm chặt lại, thế nhưng trên gương mặt hắn lại không có chút biểu tình nào cả. Một năm liều mạng rèn luyện sinh tử đã đem lại cho hắn không chỉ là thực lực mà còn có sự nâng cao về tâm tính nữa.
Không kiêu không lụy, không kinh không sợ!
Cho dù đối thủ này là thiên tài kiệt xuất nhất trong Gia tộc Lâm Thị, nhưng Lâm Động trước sau vẫn tin rằng bản thân mình nhất định sẽ có ngày vượt qua hắn!