Gã thanh niên áo đen chân dẫm trên cự ưng, khi cách Lâm Động khoảng gần trăm trượng liền chầm chậm ngừng lại. Hắn khẽ quay đầu, ánh mắt từ từ lướt qua trên người Lâm Động, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc vô cùng.
Hắn có thể cảm nhận được khí tức của Lâm Động là một cường giả Tạo Hình Cảnh đại thành. Cảnh giới này đối với hắn mà nói có lẽ không là gì, nhưng không biết tại sao dựa vào kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú của mình, hắn lại cảm nhận được một mùi vị nguy hiểm từ trên người đối phương.
- Hắc hắc, quả thực không ngờ rằng vẫn còn có thể gặp được đối thủ khiến ta cảm thấy nguy hiểm trên đường đi!
Thanh niên áo đen vai vác thanh thiết côn màu đen, khẽ nhếch miệng cười với Lâm Động một cái.
- Vị bằng hữu này, tại hạ tên Võ Từ. Chi bằng chúng ta đánh thử một trận, thế nào?
Nghe thấy lời nói có chút vô lý của gã thanh niên áo đen, khóe mắt Lâm Động không khỏi run rẩy đôi chút. Từ cái nhìn đầu tiên khi gặp đối phương, hắn đã biết rằng người này ắt hẳn là kẻ coi việc thi đấu như mạng sống của mình. Nhưng không ngờ rằng mới chưa được vài câu nói, hắn đã muốn động thủ với người khác như vậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
- Không có hứng thú!
Lâm Động lắc lắc đầu. Từ khí tức trên người của tên Võ Từ này cho thấy, hắn có lẽ là ở mức Tạo Khí Cảnh tiểu thành. Với độ tuổi này lại có thể đạt đến cảnh giới đó, hiển nhiên đối phương ở quận Đại Hoang này có lẽ cũng là người có danh tiếng hiển hách. Chỉ có điều đối với các thế lực ở nơi này hắn cũng không quá hiểu rõ, cho nên cũng không cách nào đoán ra đối phương rốt cuộc là thân phận gì.
Câu nói vừa thốt ra, Lâm Động cũng không muốn nán lại lâu hơn, xoay người nhảy lên lưng Tiểu Viêm, định rời đi.
- Ngươi ắt hẳn là cái tên Lâm Động đã đả thương lão gia hỏa Hoa Cốt của Âm Khôi Tông, đúng không?
Ngay lúc Lâm Động sắp rời đi, tên thanh niên áo đen đó khẽ nghiêng người qua, nhìn Lâm Động, cười nói.
Nghe thấy vậy, ánh mắt của Lâm Động không khỏi khẽ chùng xuống, quay đầu lại ánh mắt của chút lạnh lùng giương mắt nhìn Võ Từ, nói:
- Ngươi là người Âm Khôi Tông phái đến?
- Ha ha, cái bọn cả ngày mang theo người chết ấy còn không dám động đến ta!
Võ Từ cười lớn, trong lời nói đối với Âm Khôi Tông dường như không có vẻ kinh sợ gì.
Ánh mắt Lâm Động khẽ khựng lại, nhưng cũng không có dự định nói quá nhiều với tên này. Hắn khẽ vỗ lưng Tiểu Viêm, Tiểu Viêm liền phát ra tiếng hổ gầm nhẹ, lôi dực chấn động, chuẩn bị phóng đi.
- Này, vị bằng hữu này, nể tình mối quan hệ không tốt lành gì giữa ngươi và Âm Khôi Tông, ta nhắc nhở ngươi một câu. Nghe nói bọn chúng hiện giờ vì muốn bắt ngươi, đã sắp xếp không ít cao thủ ở Đại Hoang Cổ Bi. Ngoài ra, ngươi còn phải chú ý đến một tên b**n th** của Âm Khôi Tông nữa. Nghe nói lần này hắn cũng đích thân xuất mã, xem ra là nhắm trúng ngươi rồi. Ha ha…
Chính ngay lúc Lâm Động chuẩn bị rời đi, tên Võ Từ đó đột nhiên cười lớn, một lần nữa nói.
Ánh mắt Lâm Động khẽ ngưng lại, chợt gật gật đầu. Hắn sớm đã đoán được Âm Khôi Tông sẽ sắp xếp cao thủ ở Đại Hoang Cổ Bi vây bắt hắn, có điều việc này không thể ngăn cản hắn tiến vào Đại Hoang Cổ Bi.