Phía trên mặt hồ yên lặng, từng làn sóng phát ra ánh sáng chập chờn. Trên tảng nham thạch ở giữa hồ, một thân ảnh giống như một bức tượng xếp bằng, ngồi yên bất động. Thậm chí cả thân nhiệt lúc này cũng hạ thấp đến mức lạnh như băng. Hơi thở của hắn, cũng nhẹ đến mức không thể nghe thấy.
Thế nhưng, tiểu điêu đang phiêu phù trên không trung lại biết rằng, lúc này trong cơ thể Lâm Động đang ở trong thời khắc tiến hóa vô cùng quan trọng. Chỉ cần đợi đến khi màu thanh đồng được thay thế hoàn toàn bởi màu ôn ngọc sáng bóng, như vậy Lâm Động mới có thể tu luyện thành công Ngọc Lôi Thể. Đến lúc đó, sức chiến đấu của hắn sẽ lại càng mạnh mẽ hơn một bậc.
- Hửm?
Trong phút yên lặng đó, tiểu điêu mãi luôn không ngừng chú ý đến Lâm Động, ánh mắt đột nhiên khẽ ngưng đọng lại. Chợt hắn quay đầu lại, hướng ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xa, trong ánh mắt có sự biến hóa kịch liệt. Từ nơi đó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực mạnh đang hướng về nơi này mà bay nhanh đến.
- Luồng khí tức này… kẻ tới không tốt!
Ánh mắt tiểu điêu chợt lóe lên, cặp mắt chậm rãi ngưng đọng lại. Hắn có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của luồng khí tức đó, mà xét theo tình hình hiện tại, kẻ kia hiển nhiên là hướng về phía bọn họ mà đến.
- Quả nhiên có chút thủ đoạn. Không ngờ lại có thể truy tìm đến nhanh như vậy.
Trong khi ánh mắt tiểu điêu trở nên biến ảo, Tiểu Viêm đang di chuyển giữa không trung cũng đã cảm nhận được luồng khí tức cường mạnh đang ập đến kia, lập tức phát ra một hồi hổ gầm, từng tia từng tia lôi quang mạnh mẽ lóe ra, nhất thời vây quanh thân thể nó.
Dưới ánh mắt chăm chú mà khẩn trương của một hổ một điêu, từ phía đường chân trời, một đạo lưu quang bay nhanh mà đến. Ngay sau đó liền biến thành một lão giả áo bào xám chân dẫm lên một thanh cốt mâu khổng lồ.
Sắc mặt lão giả này âm lệ, ánh mắt của lão ta tập trung nhìn chằm chằm vào hồ nước bên trong sơn cốc. Giọng nói u ám lạnh lùng tràn đầy sát ý của lão ta cũng vang lên:
- Tiểu súc sinh, g**t ch*t con trai ta, chẳng lẽ ngươi cho rằng có thể trốn thoát thành công hay sao?
- Quả nhiên đã đến!
Nghe câu nói u ám lạnh lùng tràn đầy sát ý của lão giả áo bào xám đó, trong lòng tiểu điêu khẽ có chút trầm xuống. Hắn không ngờ nổi lão giả này lại có thể truy tìm tung tích chính xác đến như vậy. Thế nhưng hiện tại Lâm Động đang trong giai đoạn tu luyện quan trọng, tuyệt đối không thể bị quấy nhiễu.
- Rống!
Trong khi ánh mắt tiểu điêu còn chớp động tìm biện pháp, Tiểu Viêm bởi vì thấy có kẻ ngoại lai đến quấy nhiễu Lâm Động tu luyện, liền phát ra một tiếng hổ gầm giận dữ. Miệng hổ vừa há ra, một luồng lôi quang liền ngưng tụ lại, sau đó hung hăng hướng về phía lão giả áo bào xám đang dẫm lên cốt mâu đứng giữa trời kia mà oanh kích.
Lão giả áo bào xám chân dẫm thanh cốt mâu to lớn, trên khuôn mặt da dẻ dường như khô quắt lại, lạnh lùng giương mắt nhìn về phía thân ảnh ngồi xếp bằng tại trung tâm hồ nước. Còn về công kích của Tiểu Viêm, trong lúc còn chưa chạm đến thân thể hắn, liền đã bị một bức tường vô hình chắn lại, bắn ngược trở ra.
- Xem ra tên tiểu súc sinh mi đang trong thời điểm tu luyện quan trọng. Cũng tốt, tiết kiệm được công sức của lão phu. Trước tiên ta đem bắt ngươi trở về, chặt đứt tứ chi, treo trên thành Đại Khôi mười ngày để mọi người thưởng thức rồi hẳn tính.