Thành Đại Khôi, Phân bộ Âm Khôi Tông.
Bên trong một đại sảnh rộng lớn, thân ảnh đông đúc, một bầu không khí vô cùng nặng nề lan tràn ra, đầu óc mọi người ở nơi này ai nấy đều như có một tảng đá đè nặng lên, ngay cả tiếng hít thở cũng bất giác trở nên suy yếu đi rất nhiều. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
Trong đại sảnh này, dường như tất cả các cao tầng của Phân bộ thành Đại Khôi đều tụ hội ở đây. Nhưng mà lúc này bọn họ ai nấy cũng đều cúi gầm mặt xuống, ánh mắt không ai dám nhìn lên người ngồi ở vị trí thủ vị cả. Ở đó, có một lão giả thân mặc áo bào xám, đang ngồi yên lặng trên đó. Tuy trên khuôn mặt già nua khô quắt không có bất cứ thần sắc gì, nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được khuôn mặt vô cảm đó đang toát ra sát ý điên cuồng.
Ở trung tâm đại sảnh, có hai thân ảnh run run rẩy rẩy đang cúi gầm mặt, chính là hai gã mũi ưng đã cùng Hoa Tông truy sát Lâm Động trước kia. Bọn chúng lúc này cơ thể không ngừng run rẩy, hiển nhiên trong lòng đang cực kỳ sợ hãi.
- Theo như lời các ngươi nói, là hai người các ngươi trúng kế điệu hổ ly sơn của đối phương, mới khiến cho Tông nhi rơi vào hiểm cảnh?
Nghe lời thuật lại run run của gã mũi ưng, lão giả áo bào xám ngồi trên thủ vị cũng đạm mạc mở miệng. Giọng nói của lão ta có vẻ đặc biệt khàn khàn và âm lãnh, chỉ nghe thôi cũng khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.
- Hoa Trưởng lão, lúc đó chúng tôi cứ tưởng là Hoa Hộ pháp sẽ có thể giải quyết tên tiểu tử đó một mình…
Dường như cảm thấy được một tia không tốt trong lời nói của lão giả áo bào xám, gã mũi ưng vội vàng biện giải.
Phanh!
Nhưng mà, hắn còn chưa nói dứt câu, một luồng nguyên lực cực kỳ hung hãn đã xông tới, đánh thẳng vào trên người hắn, khiến hắn bay ngược trở ra, cuối cùng đập mạnh vào một cây cột, một ngụm máu tươi lập tức phun ra.
- Phế vật, nhiều người như vậy đi bắt một tên tiểu súc sinh, thế nhưng lại chết nhiều người như vậy, lưu lại bọn bây còn có ích lợi gì nữa?
Ngữ khí của lão giả áo bào xám cực kỳ âm lãnh, ánh mắt lãnh liệt chẳng khác nào như ác quỷ.
- Thuộc hạ thất trách.
Miệng của gã mũi ưng kia phun ra một ngụm máu tươi, cũng không dám biện giải nữa, sắc mặt trắng bệch nói.
- Hoa Trưởng lão, tuy bọn Lý Chấp sự đã có chút thất trách, nhưng bây giờ cũng không phải là lúc truy cứu trách nhiệm. Việc gấp trước mắt chính là bắt cho bằng được tiểu súc sinh kia, báo thù cho Hoa Hộ pháp!
Một gã trung niên tựa hồ có chút địa vị ở đây đột nhiên mở miệng nói.
- Tiểu súc sinh kia rất xảo quyệt, bây giờ e rằng đã trốn vào núi sâu, muốn tìm ra hắn cũng không phải chuyện dễ.
Một gã trung niên khác cũng thở dài.
- Phát lệnh truy nã! Lý Câu, đem hình dáng của tên tiểu súc sinh vẽ ra, truyền đi khắp quận Đại Hoang. Ta muốn hắn ở quận Đại Hoang này không còn chốn nương thân!