Giữa vùng rừng núi rậm rạp, một thân ảnh không ngừng lướt qua giống như một con báo mạnh mẽ. Nơi thân ảnh đó đặt chân xuống, ngay cả lá cây cũng không có một chút động tĩnh nào.
- Rống!
Theo thân ảnh này vọt tới trước, đột nhiên cách đó không xa, vang lên một hồi tiếng hổ gầm hưng phấn. Ngay sau đó, một cái bóng màu đỏ rực liền từ trong rừng phóng ra, dừng lại vững vàng ngay phía trước thân ảnh kia.
- Tiểu Viêm!
Nhìn thấy Tiểu Viêm bình yên không việc gì, trong lòng Lâm Động thóng nhẹ nhàng hẳn. Nhưng hắn cũng hiểu được hiện tại không phải thời điểm thích hợp để nói chuyện. Thân người vừa chuyển động, liền nhảy tót lên lưng hổ, Tiểu Viêm lại phát ra một hồi hổ gầm, khởi động lôi dực, lướt đi giữa không trung, lao nhanh như một tia chớp giữa chốn thâm sơn.
Đối với việc lần này, Lâm Động rất rõ ràng mình đã gây nên hậu quả như thế nào. Vì vậy nhiệm vụ cấp bách hiện tại chính là nhanh chóng tìm một nơi dừng chân an toàn, sau đó luyện hóa những tia tinh thần lực âm lãnh mà hỗn loạn trong nê hoàn cung kia.
Hơn nữa sau này còn phải đối mặt với đủ loại truy sát của đám người Âm Khôi Tông nữa, vì thế trước tiên vẫn là nên điều chỉnh tốt lại trạng thái rồi hãy tính sau.
Ít nhất, giữa khu vực núi non trùng điệp hiểm trở như thế này, cho dù thế lực Âm Khôi Tông có cường đại đến thế nào, muốn truy tìm bắt hắn cũng không phải là một việc dễ dàng.
Mà đợi đến lúc trạng thái của mình khôi phục đến mức đỉnh phong, như vậy hẳn cũng là sắp đến thời điểm mà phong ấn của Đại Hoang Cổ Bi trở nên suy yếu nhất. Lúc đó sẽ có vô số người đổ về hướng Đại Hoang Cổ Bi. Đối diện với dòng người đông đúc đó, cho dù là Âm Khôi Tông cũng khó có thể kiểm soát hết được, cho nên chỉ cần Lâm Động có thể nhân cơ hội này, liền sẽ dễ dàng xông vào Đại Hoang Cổ Bi.
Trong lòng suy nghĩ đến điểm này, Lâm Động cũng dần dần bình tĩnh lại rất nhiều. Đầu tiên hắn nương theo tốc độ của Tiểu Viêm, di chuyển theo hướng Tây Bắc gần nửa ngày sau mới giảm dần tốc độ, xâm nhập vào trong một khu rừng rậm, cuối cùng dừng chân tại bên trong một cái sơn cốc nhỏ.
Trong sơn cốc này, Lâm Động hướng tới bên dưới một thác nước mà phóng xuống.
Những dòng nước khổng lồ từ trên đỉnh thác rơi xuống phía dưới, hơi nước bắn lên tung tóe lên đầy trời.
Thân hình Lâm Động đáp xuống, dừng lại trên một tảng đá ngầm to khoảng vài trượng nằm ở giữa hồ nước dưới đáy thác. Ngay sau đó hắn lập tức ngồi xếp bằng lại, tiến hành tĩnh tọa.
Hắn có thể cảm giác được, những tinh thần lực bên trong nê hoàn cung của mình càng ngày càng não động ầm ĩ. Nếu như không lập tức luyện hóa, e rằng sẽ gây nên hiểm họa không nhỏ.
- Tiểu điêu, Tiểu Viêm, hộ pháp giúp ta!
Lâm Động nhanh chóng hướng về phía một điêu một hổ bên cạnh mình nói một câu. Ngay sau đó hắn lập tức nhắm hai mắt lại, tâm thần rất nhanh chìm vào bên trong nê hoàn cung.
Trong nê hoàn cung lúc này đã tương đối hỗn loạn. Từng tảng lớn tinh thần lực màu xám đang không ngừng xoay quanh thét gào ở trong đó, nếu như không có bốn Bản mệnh Linh phù trấn áp, e rằng những tinh thần lực này đã sớm lao ra khỏi nê hoàn cung một cách cuồng liệt rồi.