Nhìn Hoa Tông đột nhiên xông vào, ánh mắt Lâm Động khẽ trầm xuống, nhưng không đợi hắn lên tiếng, Trình đại sư đã phẫn nộ quát lớn:
- Hoa Tông, ngươi có hiểu quy củ không? Đây là Vạn Bảo Lâu của ta, không phải Âm Khôi Tông của ngươi.
Nghe thấy Trình đại sư gầm lên, Hoa Tông chợt cười cười, ra vẻ rất có thành ý, chắp tay nói với Trình đại sư:
- Hà hà, thật là ngại quá, ta đột nhiên cảm nhận thấy ba động trong này quá cường đại, thực sự kìm không được sự tò mò nên đã làm phiền một chút, mong Trình đại sư không trách!
Đối với những lời nói cho có lệ này của hắn, Trình đại sư hiển nhiên vẫn rất tức giận, thanh âm băng lãnh nói:
- Xin mời đi ra ngoài cho. Sau này ngươi còn xâm phạm quy củ của Vạn Bảo Lâu chúng ta nữa thì cho dù phụ thân ngươi có là Trưởng lão của Âm Khôi Tông, ta cũng sẽ liệt ngươi vào danh sách đen của Vạn Bảo Lâu!
Có thể thấy Trình đại sư cũng rất phẫn nộ với hành động này của Hoa Tông. Nếu không phải bởi thân phận của hắn đặc biệt thì có lẽ ông ta đã một chưởng đánh bay hắn đi rồi. Nhưng cho dù là như vậy sắc mặt ông ta lúc này vẫn rất khó coi.
Đối với thái độ của Trình đại sư, Hoa Tông tỏ vẻ không chút quan tâm, ánh mắt tham lam vẫn nhìn vào Thiên Lân Cổ Kích trong tay Lâm Động, cuối cùng chắp tay về phía hai người rồi lui ra.
Phanh!
Thấy Hoa Tông đã lui trở ra, Trình đại sư liền vung tay áo lên, cánh cửa đóng mạnh lại. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Thấy cửa phòng đã đóng chặt. Ánh mắt Lâm Động khẽ động. Hắn cũng không ngờ Hoa Tông lại dám tự tiện xông vào nơi này, từ ánh mắt tham lam của hắn thì hắn biết, việc hôm nay e rằng có chút phiền phức.
- Cổ kích của ngươi đã luyện hóa thành công, lần làm ăn này coi như đã kết thúc!
Ánh mắt Trình đại sư hướng về phía Lâm Động, nhàn nhạt nói.
- Ngoài ra, ta nhắc nhở ngươi một tiếng, nhanh chóng rời khỏi thành Đại Khôi!
Lâm Động khẽ gật đầu, trịnh trọng chắp tay cảm tạ Trình đại sư một tiếng, sau đó đưa tay cất Thiên Lân Cổ Kích vào trong túi Càn Khôn, không nói gì thêm, xoay người bước đi.
Thông thường chế luyện bảo vật, Vạn Bảo Lâu đều nghiêm khắc ngăn cấm người ngoài xâm nhập vào, tránh cho người ta nảy sinh lòng tham. Nhưng lần này Hoa Tông nghênh ngang xông vào, Vạn Bảo Lâu lẽ ra cũng phải chịu trách nhiệm.
Đương nhiên, nếu người xông vào là người bình thường thì Vạn Bảo Lâu có lẽ cũng đã làm mạnh để tuyên truyền răn đe, nhưng Hoa Tông thì lại khác. Người này không chỉ là Hộ pháp của Âm Khôi Tông, mà phụ thân của hắn còn là Trưởng lão của Âm Khôi Tông, quyền lực rất lớn. Cho dù là Vạn Bảo Lâu cũng không muốn đắc tội, do vậy cuối cùng vẫn phải để Lâm Động tự mình giải quyết.