Cái bóng khổng lồ đứng sừng sững trong sơn cốc. Khí tức hung bạo từng đợt từng đợt từ thân thể của nó khuếch tán ra, dường như ngay đến cả nguyên lực của vùng trời đất này cũng đều không dám tiến gần đến phía trước. Do đó quanh quẩn ở xung quanh sơn cốc, hình thành một vòng tròn ánh sáng giống như nguồn nguyên lực, nhìn vào có vẻ vô cùng kỳ dị.
Tuy rằng có lời bảo đảm của tiểu điêu, nhưng Lâm Động vẫn bị cái bóng khổng lồ đó làm cho kinh hãi đến không dám lên tiếng. Hắn hiểu rằng nếu như bị Viễn Cổ Long Viên phát hiện ra hắn, e rằng kết cục của hắn ngày hôm nay sẽ trở nên vô cùng thê thảm.
Ánh mắt trời chiếu rọi xuống từ trên không trung, chiếu rọi trong sơn cốc trên cái bóng khổng lồ đó.
Ngay sau đó, Lâm Động mới nhìn thấy một cách rõ ràng, con cự viên đó cả người tối đen, nhìn vào giống như cả người đều như được đúc bằng một loại huyền thiết cứng rắn nhất. Thứ ánh sáng lạnh lẽo mà cứng cáp đang chuyển động trên cơ thể nó, dường như chỉ cần khẽ động đậy, liền có thể bộc phát ra một luồng sức mạnh hủy diệt thiên hạ.
Gương mặt to lớn cực kỳ hung hãn, vả lại, trên trước trán của nó lại có một cái sừng màu đen sắc nhọn nhô lên. Trên cái sừng đen đó, đầy rẫy những đường xăm, một khí tức cổ xưa và hùng mạnh từ trên đó tỏa ra.
- Đó là long giác, cũng chính là một đặc trưng trong huyết mạch của Viễn Cổ Long Viên. Sức công kích của cái long giác đó rất lớn mạnh, nhưng chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, Viễn Cổ Long Viên cũng sẽ không dùng đến nó.
Tiếng của tiểu điêu chợt vang lên trong lòng Lâm Động.
- Bây giờ phải làm sao?
Lâm Động đồng thời cũng hỏi thầm trong lòng một cách cẩn thận. Muốn lấy được tinh huyết bản mạng của Viễn Cổ Long Viên, vậy thì phải làm cho nó bị thương trước. Nhưng việc này, Lâm Động hiển nhiên không làm được. Bây giờ chỉ cần hắn lộ mặt, con Viễn Cổ Long Viên đó chỉ cần một tát là có thể tát chết hắn, muốn làm cho nó bị thương, đó là chuyện không thể nào.
- Đừng gấp, cứ đợi trước đã. Đây không phải là đang chơi đùa, không nhẫn nại một chút làm sao thành công?
Trong giọng nói của tiểu điêu cũng thêm một phần nghiêm túc. Hiển nhiên nó cũng hiểu rõ tình hình trước mắt có chút khó khăn. Muốn lấy được tinh huyết bản mạng thì cần phải đả thương Viễn Cổ Long Viên, nhưng bọn họ hiện giờ không phải là đối thủ của nó. Như vậy, ngược lại trở thành một thế cục chết một cách thê thảm.
Lâm Động khẽ gật đầu, lần này ngược lại không nói thêm gì nhiều, chỉ là yên lặng ngồi trên một phiến nham thạch, ánh mắt luôn nhìn vào trong sơn cốc. Vả lại do sợ bị Viễn Cổ Long Viên phát hiện, cho nên ánh mắt của hắn cũng không dám dừng lại lâu trên người nó. Vội vàng liếc qua, liền nhanh chóng dịch chuyển. Suy cho cùng ai cũng không biết được rằng Yêu thú này cường hãn như thế nào, đối với ánh mắt của người khác cũng có phản ứng rất nhạy cảm hay không?
Mà Lâm Động lúc này, trong thời gian gần nửa ngày, hắn cũng ngồi ở một bên sơn cốc gần một canh giờ không hề động đậy, nhìn vào trông giống như một tảng đá vậy.
Có điều sự chờ đợi này cũng không phải hoàn toàn không có hiệu quả. Đợi cho đến khi sắp đến đêm xuống, con Viễn Cổ Long Viên đang tu luyện trong sơn cốc, cuối cùng thân hình to lớn của nó cũng đứng lên, sau đó bước từng bước chân rung chuyển núi rừng, đi ra ngoài sơn cốc. Thiết nghĩ chắc là đi kiếm ăn.