Chuyện La Thứu thảm bại nằm ngoài sức tưởng tượng của rất nhiều người. Trước đó ai cũng không ngờ đến, vị cường giả hung danh hiển hách ở thành Đại Ưng này cuối cùng lại thua ở trong tay một gã thiếu niên còn không quá hai mươi tuổi…
Chẳng qua, bất kể trong lòng khó tin như thế nào, khi bọn hắn chính mắt nhìn thấy La Thứu kia nằm dưới đất chẳng biết sống chết ra sao cũng chỉ có thể dùng lý trí mạnh mẽ áp chế sự kinh hãi dâng trào trong lòng mình, sau đó ánh mắt rung động nhìn về phía thân ảnh trẻ tuổi trên võ đài kia.
Mọi người ai nấy đều hiểu, lúc này đây, trận chiến giữa Võ quán Ưng Chi cùng với Võ quán Huyết Kền, không còn nghi ngờ gì nữa, Võ quán Ưng Chi chiếm được thượng phong tuyệt đối.
Đại đa số các Võ quán, cùng một vài thế lực tông phái thì hoàn toàn bất đồng. Thế lực tông phái hùng hậu, cho dù tỷ thí thua người, vậy thì cùng lắm cũng chỉ tổn thương một chút danh khí mà thôi, cũng không ảnh hưởng đến nguyên khí. Nhưng mà các Võ quán thì lại không giống vậy, Quán chủ cơ bản chính là nhân vật chủ chốt của Võ quán. Một khi Quán chủ thảm bại, đặc biệt trong trường hợp bị đánh bại, sẽ khiến cho uy nghiêm của hắn nhanh chóng giảm xuống. Điều này đối với một Võ quán mà nói, sẽ là đả kích trí mạng.
Mà rất hiển nhiên, lúc này đây, Võ quán Huyết Kền chính là cục diện như vậy.
Đương nhiên, cũng không phải tất cả các Võ quán đều bạc nhược như thế. Trong quận Đại Hoang này, một ít Võ quán cực kỳ hùng hậu, thậm chí đủ để tranh đua với một vài tông phái cường đại, tỷ như Thiên Vũ Quán chưởng quản là Võ Minh, thế lực cường hãn này có thể nói là cực kỳ đáng sợ, cho dù là so sánh với các tông phái thế lực cường hãn truyền thừa lâu đời như Âm Khôi Tông, Đại Ma Môn cũng hoàn toàn có thể.
La Thứu bị thua, tạo nên một tràng yên tĩnh toàn trường. Thế nhưng rốt cuộc cuối cùng thì cũng có tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc vang lên. Mặc kệ kẻ thắng trên võ đài có trẻ tuổi bao nhiêu đi nữa, nhưng vừa rồi kẻ này đã bày ra thực lực mạnh mẽ cũng đã có thể chinh phục mọi người tại nơi này…
Ở quận Đại Hoang này, hết thảy đều là thực lực vi tôn.
Trong tiếng vỗ tay vang trời, mọi người trong Võ quán Huyết Kền thì lại bắt đầu lặng lẽ lui về phía sau. Thậm chí một ít tên lại còn không hề để ý tới La Thứu bị trọng thương nằm đó, quay đầu bỏ trốn. Cuối cùng, duy nhất còn lại một người có chút lòng trung thành, vác La Thứu giống như chó nhà có tang bỏ đi.
Lâm Động cũng không ngăn trở đám người Võ quán Huyết Kền rời đi. Hôm nay La Thứu thảm bại đã khiến cho sĩ khí Võ quán Huyết Kền toàn bộ tiêu tan. Hơn nữa, La Thứu lần này tuy rằng vẫn còn mạng sống, nhưng đã hoàn toàn trọng thương, lại còn bị chặt mất một cánh tay, thương thế như vậy, cho dù là có thể sống sót đi nữa thì thực lực cũng sẽ giảm mạnh.
Võ quán Huyết Kền ngày thường làm việc ngang tàng, hôm nay La Thứu bị trọng thương, lúc trước đã từng đắc tội biết bao kẻ thù, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cơ hội lần này. Cho nên nếu La Thứu nếu thông minh sẽ biết giải tán Võ quán Huyết Kền, sau đó mang theo một ít người trung thành rời khỏi thành Đại Ưng, đó mới là lựa chọn tốt nhất!
Lâm Động cúi đầu liếc mắt nhìn túi Càn Khôn trong tay khẽ cười. Hắn cho tới bây giờ không buôn bán lỗ vốn. Đánh một trận với người này đã lâu như vậy, thu chút điểm lợi tức đó hẳn phải là chuyện nên làm.