Ngày hôm sau, lúc Lâm Động mở mắt ra, ánh nắng ấm áp đã len qua cửa sổ vào trong, hóa thành từng vầng sáng, chiếu rọi trong căn phòng.
Ưỡn lưng một cái, Lâm Động trở mình xuống giường, thân hình chuyển động, bên trong thân thể chợt truyền đến từng tiếng sấm sét kêu thấp trầm. Đó chính là âm thanh đặc biệt phát ra khi cơ bắp và nguyên lực dung hòa với nhau. Mà ngay lúc âm thanh ấy phát ra, còn có từng luồng sức mạnh vô cùng hùng hồn tỏa ra nữa.
Lâm Động tùy tiện trong phòng đánh một bài quyền rèn luyện cơ thể, đợi cho đến lúc trán toát mồ hôi, hắn mới dừng lại. Chợt ánh mắt chuyển hướng về cửa phòng, ở đó, cửa phòng đột nhiên được đẩy ra một cách nhẹ nhàng. Sau đó, Khương Tuyết tay bê chậu nước chầm chậm bước vào, ánh mắt long lanh nhìn Lâm Động. Trên gương mặt xinh đẹp vẫn còn mang theo một chút đỏ ửng.
- Công tử dậy rồi sao?
Thanh âm Khương Tuyết mềm mại, đặt chậu nước trên bàn, thấm ướt khăn, vắt nhẹ, sau đó mới đưa cho Lâm Động. Dáng vẻ đó giống như một người vợ khéo léo vậy, khiến Lâm Động ngẩn người. Hắn lớn từng này, vẫn chưa từng được một người con gái đẹp như vậy ân cần chăm sóc qua. Nguồn: https://webtruyenchu.com
Bị Lâm Động ngây ngô đứng nhìn, vẻ ửng đỏ trên gương mặt Khương Tuyết càng lúc càng nghiêm trọng, hơi chút cúi đầu xuống, thấp giọng nói:
- Ta, điều mà ta có thể làm được, cũng chỉ có như vậy mà thôi…
- Ha ha, cám ơn!
Lâm Động cười cười, giơ tay đón lấy chiếc khăn tay nóng ấm vẫn còn mang theo mùi thơm, chà mạnh lên mặt, lau sạch những mồ hôi trên đó, cuối cùng mới có chút ngại ngùng đưa chiếc khăn trắng muốt đã dính lên những vệt đen cho Khương Tuyết.
Khương Tuyết đưa cánh tay nhỏ nhắn, cũng không chần chừ nhận lấy chiếc khăn, nụ cười trên gương mặt vô cùng dịu dàng. Đây cũng là lần đầu nàng hầu hạ một nam nhân như vậy, ai cũng không ngờ rằng, lúc này đây trái tim nàng, cũng đang đập một cách mãnh liệt.
Nhìn Khương Tuyết cúi đầu im lặng giặt chiếc khăn, Lâm Động nghiêng nghiêng đầu, không biết là có phải mình đã cảm giác sai lầm hay không. Hắn luôn cảm thấy ánh mắt mà Khương Tuyết nhìn hắn hôm nay, có chút khang khác. Ánh mắt thay đổi này, dường như bắt đầu từ tối hôm qua.
- Cô không cần ép bản thân mình đến hầu hạ ta. Ta cũng không quen lắm, tuy rằng quen biết không lâu lắm, có điều ta luôn coi cô như một người bạn thật sự.
Lâm Động nhìn thẳng vào Khương Tuyết, đột nhiên nói.
Khương Tuyết khẽ rùng mình, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, đôi mắt đẹp ấy đối diện với Lâm Động, một lát sau, một nụ cười trên khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp ấy lan toản ra.