Khi ánh mặt trời ấm áp một lần nữa xuyên qua sương mù, chiếu lên thân thể mọi người, đám người của Võ quán Ưng Chi vốn đã vô cùng mệt mỏi đột nhiên kêu lên mừng rỡ. Bọn họ không phải lần đầu tiên vào trong Mê Vụ Lâm, nhưng lần này giữa đường nếu không có Lâm Động tương trợ, e rằng cả đoàn người bọn họ đã vĩnh viễn ở lại trong Mê Vụ Lâm rồi.
Lâm Động đứng trên xe ngựa, cảm nhận ánh nắng ấm áp chiếu trên người mình, trên mặt cũng nở nụ cười, ánh mắt hắn nhìn ra xa. Quận Đại Hoang, hắn cuối cùng đã đến rồi.
- Lâm Động tiểu ca, ngươi cùng quay về Võ quán Ưng Chi với chúng ta nhé. Ngươi lần đầu tiên tới đây, ta nghĩ nên ở lại Võ quán Ưng Chi một thời gian, tìm hiểu về tình hình các thế lực ở đây thì sẽ tốt hơn một chút.
Có thể thoát ra khỏi Mê Vụ Lâm, Khương Lôi hiển nhiên cũng rất vui mừng, hắn cười cười rồi quay đầu lại nói với Lâm Động.
Nghe thấy vậy, Lâm Động thoáng chút trầm ngâm, sau đó gật đầu.
Khương Lôi nói không sai, hắn lần đầu tới quận Đại Hoang, nếu cái gì cũng không biết mà chạy linh tinh, quả thật không phải việc hay. Nếu đã vậy chẳng thà theo người của Võ quán Ưng Chi đi vào ở tạm trong thành Đại Ưng, nhân cơ hội chuẩn bị một chút.
Nhìn thấy Lâm Động gật đầu, Khương Lôi cũng có chút hưng phấn. Mọi người nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút rồi lại lên đường, cả đoàn người đem theo thu hoạch đầy xe hướng về phía thành Đại Ưng.
Theo lời Khương Lôi, thành Đại Ưng nằm ở phía Đông Bắc quận Đại Hoang, chỗ này tuy nằm ở ngoài rìa, nhưng vẫn rất phồn hoa, thành phố thế này theo lời Khương Lôi nói e rằng có thể so sánh được với các quận thành ở quận Thiên Đô.
o0o
Khi đoàn người đi tới thành Đại Ưng thì đã là chạng vạng tối. Lâm Động đứng trên xe ngựa, nhìn thành Đại Ưng ở xa xa, trong mắt không khỏi có chút kinh ngạc. Thành phố này rõ ràng còn lớn hơn cả Viêm Thành. Quận Đại Hoang quả thật danh bất hư truyền, chỉ là một thành phố ở ven rìa mà cũng đã to lớn như vậy.
- Võ quán Ưng Chi trong thành Đại Ưng có lẽ có thể coi là một thế lực tương đối mạnh mẽ?
Nhìn thành Đại Ưng ngày càng gần trước mắt, trong lòng Lâm Động cảm nhận thấy tuy trước mắt chỉ có chưa tới trăm người, nhưng phối hợp rất ăn ý, hơn nữa kinh nghiệm tác chiến cũng rất phong phú, hiển nhiên thành viên của Võ quán Ưng Chi lực chiến đấu không hề yếu. Có thực lực như vậy, cho dù đây là quận Đại Hoang nhưng có lẽ địa vị của Võ quán Ưng Chi cũng là không thấp.
Đoàn xe dưới ánh mắt chăm chú của Lâm Động chậm rãi tiến vào trong thành Đại Ưng, mà theo thái độ cung kính của người xung quanh đối với Khương Lôi, Lâm Động có thể biết rằng, dự đoán lúc trước của hắn cũng không hề sai.
Đoàn xe tiến vào trong thành, đi dọc theo con đường rộng rãi chừng mười phút, sau đó một võ quán vô cùng rộng rãi liền xuất hiện trước mắt Lâm Động.
- Quán chủ trở về rồi!