Lâm Động ngồi trên chiếc xe ngựa xa hoa nhất trong đội ngũ, đối với ánh mắt kinh dị của mọi người trong Võ quán Ưng Chi đang nhìn đến, hắn cảm thấy rất bất đắc dĩ. Từ tối qua khi hắn thể hiện ra thực lực ánh mắt của những tên gia hỏa này liền chưa từng bình thường trở lại.
- Đại ca, ngươi đêm qua thật là lợi hại!
Ở bên cạnh, Nhân Nhân đôi mắt mở to đầy sùng bái nhìn Lâm Động, trong mắt cơ hồ đầy sao đêm lấp lánh.
- Lời này ngươi đã nói mấy chục lần rồi.
Da mặt Lâm Động giật giật, nhìn Nhân Nhân cười miễn cưỡng, ai nghe một câu nói quá nhiều lần có lẽ cũng đều có biểu tình như vậy.
- Nhân Nhân, không được quấy rầy đại ca tĩnh dưỡng!
Thân thể mềm mại chậm rãi bước đến, bàn tay ngọc ngà gõ nhẹ lên đầu Nhân Nhân, thanh âm có ý trách móc.
Lâm Động ngẩng đầu lên, Khương Tuyết lúc này bởi trận hỗn chiến hôm qua mà tóc có vẻ lộn xộn, trên làn da trắng lộ ra ngoài y phục có những vết máu khô, nhưng nhìn qua không có vẻ mệt mỏi lắm, ngược lại còn có một ý nhị rất đặc biệt.
Nữ tử này hắn có thể nhìn ra, nàng ra có tình cảm rất đặc biệt với Võ quán, bởi vậy do tối qua ra tay tương trợ, nên cho tới nay trên mặt xinh đẹp của nàng ta đã không còn sự lãnh đạm lúc trước, càng nhiều hơn là một sự dịu dàng nhẹ nhàng.
Trang phục giản dị, nữ tử này hiển nhiên không có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Lăng Thanh Trúc, nhưng lại có mê lực của riêng nàng ta.
Ánh mắt hai người nhìn nhau trong giây lát, sau đó Khương Tuyết vội vàng dời ánh mắt đi, trên mặt có chút đỏ hồng, lập tức cúi đầu xuống, lui lại hai bước.
- Hà hà, Lâm Động tiểu ca, chúng ta còn nửa ngày nữa liền có thể rời khỏi Mê Vụ Lâm được rồi.
Ở phía trước, Khương Lôi cưỡi ngựa tới cạnh xe ngựa, cười nói với Lâm Động.
Từ đêm qua nhìn qua thực lực của Lâm Động, xưng hô của hắn với Lâm Động cũng có chút thay đổi, đối với điều đó Lâm Động cũng không có cách nào. Ở quận Đại Hoang, thực lực là tất cả, nếu không phải do tuổi hắn quá nhỏ, có lẽ Khương Lôi đã phải gọi hắn một câu tiền bối rồi.
Nghe vậy, Lâm Động cũng thở phào một cái. Nơi quỷ quái này, hắn thực sự không muốn ở lâu hơn nữa.
- Lâm Động tiểu ca, ngươi tới quận Đại Hoang có lẽ cũng là vì Đại Hoang Cổ Bia phải không?
Khương Lôi dường như nghĩ ra điều gì, đột nhiên nói.
- Đại Hoang Cổ Bia? Đó là thứ gì?
Nghe thấy vậy, Lâm Động hơi sững lại, kinh ngạc hỏi.
- Ồ?
Nghe thấy câu trả lời của Lâm Động, không chỉ Khương Lôi sững lại một chút, ngay cả Khương Tuyết bên cạnh cũng có chút kinh ngạc nhìn về Lâm Động, hiển nhiên không nghĩ rằng hắn ngay cả Đại Hoang Cổ Bia cũng không biết.
- Khụ… ta chỉ là đi ra ngoài du ngoạn chút thôi.