- Tất cả cẩn thận!
Nhìn đám Yêu thú đang bao vậy chặt bãi đất trống lại, lại nhìn hai con Yêu thú khổng lồ mà hung hãn kia, sắc mặt Khương Lôi vô cùng ngưng trọng, thấp giọng quát.
- Lão Ngô, đem người bảo vệ doanh địa!
- Vâng!
Ngô Chấn sắc mặt ngưng trọng đáp, đại đao trong tay sáng loáng bị nguyên lực hùng hậu bao trùm lên, phát ra ánh sáng nồng đậm, trong bóng đêm khiến người ta còn thấy an toàn hơn cả ánh lửa.
- Quán chủ, hai con Ngạc Báo Vương làm thế nào?
Một người của Võ quán Ưng Chi hỏi.
Khương Lôi trầm mặc một chút rồi trầm giọng đáp:
- Ta đi ngăn lại, các ngươi nhanh chóng giải quyết đám Yêu thú còn lại.
- Quán chủ!
Nghe thấy Khương Lôi muốn một mình ngăn chặn hai con Ngạc Báo Vương, sắc mặt của những người trong Võ quán Ưng Chi đều đại biến, vội nói.
- Không cần nói nhiều, không muốn ta chết thì nhanh tay giải quyết đám Yêu thú kia, sau đó lại giúp ta.
Khương Lôi quát.
- Vâng!
Nghe thấy vậy, nắm tay của đám người Võ quán Ưng Chi càng nắm chặt, cuối cùng thấp giọng đáp lại.
- Tiểu huynh đệ Lâm Động, bọn người Nhân Nhân phiền ngươi chiếu cố. Nhân thủ của chúng ta thực sự không đủ!
Khương Lôi đột nhiên quay đầu lại, nhìn vào hướng của Lâm Động nói to.
Nghe thấy lời hắn, không ít người của Võ quán Ưng Chi đều sững lại một chút. Một ngày giao tiếp bọn họ đối với Lâm Động cũng coi như có chút quen thuộc, nhưng Lâm Động không hề có điểm nào khác biệt, Khương Lôi đem nhiệm vụ này giao cho hắn có chút liều lĩnh.
- Khương lão ca yên tâm!
Đối với những ánh mắt hoài nghĩ, Lâm Động cũng không để ý, bàn tay vỗ nhẹ đầu Nhân Nhân, cười nói.
- Grào!
Tiếng cười của Lâm Động vừa dứt, trong đám Yêu thú đang bao vây chặt bãi đất trống, hai con Ngạc Báo Vương dữ tợn liền rống lên một tiếng. Tiếng rống này vô cùng chói tai, như tiếng sư tử gầm, tiếng cá sấu rít đan lẫn vào nhau, khiến người nghe đau tai nhức óc.
- Ồ, súc sinh này không ngờ còn có thể thi triển công kích tinh thần.
Trong mắt Lâm Động chợt hiện ra chút kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Yêu thú có thể thi triển công kích tinh thần, tuy nhiên tinh thần lực này trước mặt hắn hiển nhiên không đáng nói đến, một cỗ ba động vô hình liền không có dấu vết dập dệnh bay ra, trực tiếp đem thanh ba ẩn chứa tinh thần lực kia triệt tiêu đi.
Ầm!
Tiếng gầm của Ngạc Báo Vương hiển nhiên là tín hiệu xung phong, bởi vậy khi tiếng gầm vừa dứt, ánh mắt đỏ ngầu của đám Yêu thú càng nồng đậm hơn, lập tức bốn chân tiến lên, cả mặt đất rung chuyển, đám Yêu thú như nước lũ hướng về phía doanh địa.
Thanh thế đó quả thật đáng sợ!
- Giết!
Đối mặt với xung kích của đám Yêu thú, ánh mắt đám người của Võ quán Ưng Chi cũng lộ ra hung quang, đã không còn đường lùi thì chỉ có thể liều mạng một phen mới còn đường sống.