- Mẹ nó chứ, nơi này là nơi quỷ quái nào vậy?
Lâm Động ở trong một cánh rừng rậm, ở trong cánh rừng này nơi đâu cũng bao phủ bởi một màn sương trắng. Màn sương này vô cùng cổ quái, thậm chí ngay cả tinh thần lực cũng rất khó xuyên qua. Hơn nữa ở trên thiên không còn dày đặc hàn khí băng lãnh. Thứ hàn khí đó, cho dù là có thực lực như Lâm Động cũng cảm thấy khó chịu, cho nên sau trong hai ngày lạc vào nơi này, hắn cơ bản là đi lòng vòng lung tung ở trong đó.
Hai ngày đi lòng vòng hiển nhiên cũng khiến cho Lâm Động có chút buồn bực, hắn cơ hồ đã bị giam cầm trong này rồi.
- Sương mù ở đây có chút cổ quái, ta cũng không giúp gì được cho ngươi.
Tiểu điêu ở bên cạnh khua khua móng vuốt, tỏ vẻ không thể giúp đỡ được.
Lâm Động bất đắc dĩ thở dài một cái, bóp bóp trán, từ trong túi Càn Khôn lôi ra một tấm bản đồ, nhìn một hôi lâu mới lẩm bẩm nói:
- Tính thời gian thì chúng ta đã rời Viêm Thành được gần bốn tháng rồi, trên dường đã đi qua bốn quận thành, bao gồm cả quận Đại Dương. Nếu bản đồ không sai chúng ta hiện tại đã tới địa phận quận Đại Hoang rồi.
- Đúng rồi, ta nghĩ ra rồi, đây là Mê Vụ Lâm, là một cánh rừng quỷ dị ở ngoài rìa quận Đại Hoang, chúng ta không ngờ lại đi vào đây, khó trách không thể tìm được lối ra.
Trầm ngâm một lát, ánh mắt Lâm Động chợt sáng lên như nhớ ra điều ra.
- Vậy phải đi ra thế nào?
Tiểu điêu miễn cưỡng hỏi.
Nghe thấy vậy, Lâm Động lại ngẩn người ra, rồi cười khổ đáp:
- Chúng ta không biết chút gì về địa hình ở đây, nghe nói chỉ có một con đường đúng duy nhất, trừ phi có người dẫn đường, nếu không muốn đi ra e rằng rất khó.
- Cần có người dẫn đường?
Tiểu điêu bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi trên đầu Tiểu Viêm, nói:
- Đi về bên phải, ở đó có chút nguyên lực ba động.
Lâm Động khẽ sửng sốt, hiển nhiên không ngờ rằng tiểu điêu ở nơi như thế này vẫn có thể cảm nhận được một khoảng cách xa như vậy.
- Đừng ngạc nhiên, đó là cực hạn của ta rồi, sương mù này có năng lực ngăn chặn dò xét rất mạnh mẽ, xa hơn nữa ta cũng hết cách.
Tiểu điêu lườm lườm nói.
Lâm Động cười khổ, trên đường tới đây bọn họ chưa cái khổ gì là chưa nếm qua, một tháng trước còn bị hai con Yêu thú cấp bậc Tạo Khí Cảnh truy sát hai ngày liền mà vẫn không làm sao, không ngờ lọt vào nơi này lại trở nên thê thảm như vậy.
- Đi thôi!
Vẫy tay với Tiểu Viêm, Lâm Động nhằm về phía bên phải bước đi. Tiểu Viêm cũng nhanh nhẹn đi theo.
o0o
Ầm!
Trên một mảnh đất trống bao phủ bởi sương mù dày đặc, mấy chục người đang dựa sát vào nhau, ở xung quanh bọn họ thỉnh thoảng lại có một con Yêu thú dữ tợn mình toàn mùi máu tanh xuất hiện. Tuy nhiên ngay sau đó liền bị mấy chục đạo nguyên lực hùng hậu đánh tan thành thịt vụn.