Gió núi lạnh thấu xương, Lâm Động nhìn bóng hình xinh đẹp tao nhã bên cạnh vách núi đen phía trước, gió nhẹ phất đến, tóc đen nhẹ hất lên, rất có một loại phong thái thoát tục phá không mà đi.
Đối với viện binh đột nhiên tới, Lâm Động hiển nhiên cực kỳ kinh ngạc, hắn thế nào cũng không thể tưởng tượng được, nữ nhân này còn thần tình sát khí ở trước đó không lâu, lại chủ động ra tay cứu hắn.
- Khụ khụ!
Giằng co trầm mặc trên đỉnh núi sau nửa ngày, Lâm Động cuối cùng ho khan một tiếng, chắp tay nói:
- Đa tạ Thanh Trúc cô nương ra tay tương trợ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Ta cứu ngươi, chỉ là muốn giết ngươi!
Âm thanh của Lâm Động vừa dứt, đã bị một câu nhàn nhạt phiêu phiêu nghẹn lại, khiến cho sắc mặt xấu hổ, chợt cười khổ nói:
- Vậy điều này cũng khó tránh khỏi vẽ rắn thêm chân?
Lăng Thanh Trúc cũng không trả lời, thần sắcc vẫn lạnh như băng, chỉ có điều, sau khi lạnh như băng, có một tia ba động cực nhạt. Một lát sau, nàng ta xoay người, nhìn thiếu niên, nói:
- Thực lực của ngươi, quá yếu!
Âm thanh của nàng, không có vẻ khinh thường, nếu có, chỉ là sự thật được thuật lại.
- Không ai đã mạnh ngay từ đầu.
Dưới sự lãnh đạm đó, Lâm Động cũng thở một hơi, chậm rãi nói.
- Hai năm sau, ngươi vẫn không phải là đối thủ của Lâm Lang Thiên, sự khiêu chiến này của ngươi, không hề ý nghĩa, chính là uy phong giống thất bại cuối cùng mà thôi.
Lăng Thanh Trúc nhàn nhạt nói.
Nghe được Lăng Thanh Trúc nói thế, sắc mặt của Lâm Động lập tức trầm xuống, có lẽ là trong lòng có cái sợi tơ nào đó quấy phá, hắn có thể vẫn duy trì bình tĩnh khi bọn người Vương Viêm khinh thường cười lạnh, nhưng trước mặt Lăng Thanh Trúc, người nữ nhân đầu tiên có quan hệ x*c th*t với hắn, lời nói này khiến hắn không thể chịu nổi.
- Hai năm sau, ta sẽ đánh bại hắn!
Lâm Động hít sâu một hơi, giương mắt nhìn Lăng Thanh Trúc nói.
Lăng Thanh Trúc nhìn thấy trong mắt thiếu niên lộ ra vẻ vô cùng bướng bỉnh cùng kiên nghị, phảng phất không biết tự tin của hắn từ đâu đến. Một lát sau, lông mày nàng khẽ động, quay đầu đi, nói:
- Lần này cứu ngươi, chỉ muốn ngươi đáp ứng ta một cái điều kiện. Việc của Cổ mộ phủ, vĩnh viễn giấu ở trong bụng của ngươi, không cần truyền ra, thậm chí, lập tức chính ngươi, cũng phải cho rằng chưa từng phát sinh!
Nghe được bên tai âm thanh mang theo nhiều điểm lãnh ý của Lăng Thanh Trúc, chẳng biết vì sao, máu Lâm Động trong cơ thể cũng đột nhiên xúc động, hai đấm nắm chặt lại rung động. Đối với sự tình này, hắn sớm có đoán trước, nhưng mà thiếu niên tâm nhiệt, tóm lại là có thêm các loại cảm xúc, có lẽ xem ra không thiết thực tế, thậm chí ảo tưởng non nớt.
Nhưng đồng thời, hắn cũng là hiểu được hơn rõ ràng, Lăng Thanh Trúc đều không phải là loại nữ tử sau khi bị chiếm thân mình, liền sẽ đem thể xác và tinh thần đều giao cho đối phương. Nữ nhân này, nội tâm thanh ngạo quá mức, rất khó tưởng tượng nam tử trong thiên địa sẽ chân chính có được nàng để ý.