Âm Dương Lực ở đây đương nhiên không phải thiên địa âm dương, mà là nam dương nữ âm, nói một cách hoa mỹ thì gọi là Âm Dương Lực, nói một cách khó nghe thì gọi là song tu lực, mà người dùng lực lượng này tiến hóa bản thân nói một cách dễ nghe thì là hoan hỉ đại sư, khó nghe một chút gọi là oai môn tà đạo, mà khó nghe hơn nữa gọi là d*m t*c.
Cho nên, khi Lâm Động phát hiện chủ nhân của Cổ Mộ Phủ dùng lực lượng này tiến nhập Niết Bàn Cảnh, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi, hắn đưa mắt nhìn về phía Lăng Thanh Trúc đang ngồi xếp bằng trên đóa sen giữa không trung.
Dựa vào hàng chữ nhỏ, Lâm Động biết đây là do chủ nhân Cổ Mộ Phủ cố ý lưu lại, bình thường làm gì có ai để ý tới góc khuất này, ai đó nếu như không nắm được ảo diệu bên trong mà tự luyện hóa Niết Bàn Tâm thì kết quả cuối cùng sẽ giống như dòng chữ kia, dục hỏa đốt người.
Chủ nhân của Cổ Mộ Phủ đã chết rồi mà còn lưu lại chiêu này, đúng là làm cho người khác không biết nói gì.
Lâm Động nhìn chăm chú nhưng vẫn không thấy Lăng Thanh Trúc có biểu hiện gì, dáng vẻ rất bình tĩnh, chẳng giống bị dục hỏa thiêu đốt chút nào, điều này làm cho Lâm Động hoài nghi tính chân thực của dòng chữ trên vách.
"Lẽ nào dòng chữ kia lưu lại có mục đích là hại người?"
Lâm Động có vẻ hơi thất vọng thì thầm một tiếng.
"Ầm!"
Nhưng mà khi Lâm Động vừa mới nói xong thì trong phòng đã vang lên một tiếng nổ thật lớn, hắn vội vàng ngẩng đầu, thấy trong đóa sen kia có một cỗ năng lượng cuồng bạo đang ba động, mà nơi phát ra ba động này chính là trong cơ thể Lăng Thanh Trúc.
"Quả nhiên!"
Nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim Lâm Động nhất thời đập thình thịch.
Trong đóa sen, da thịt của Lăng Thanh Trúc đã trở nên đỏ bừng, một cỗ năng lượng âm hàn cực kỳ cường đại không ngừng từ trong cơ thể gào thét tuôn ra, khiến cho màn sáng của đóa sen không ngừng rung động.
Lúc này Lăng Thanh Trúc đã phát hiện ra có chuyện không ổn, nàng lập tức tăng thêm hàn ý của đóa sen, chỉ thấy bàn tay mảnh mai kia vung lên, một cỗ Nguyên Lực rất mạnh từ trong cơ thể tuôn ra, muốn áp chế cỗ năng lượng thuần âm kia xuống.
Đóa sen lóe lên một cái, năng lượng thuần âm cuồng bạo đang đối kháng kịch liệt với Nguyên Lực của Lăng Thanh Trúc.
Lâm Động thấy Lăng Thanh Trúc có khả năng áp chế cả năng lượng của Niết Bàn Tâm thì không khỏi tặc lưỡi, thực lực của nữ nhân này đúng là kh*ng b*.
Nhưng mà tuy tình hình hiện giờ đang giằng co, nhưng chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, Niết Bàn Tâm dù sao cũng là tinh hoa tu luyện một đời của cường giả Niết Bàn Tâm, cho dù Lăng Thanh Trúc kinh diễm tuyệt thế ra sao thì vẫn có chênh lệch không nhỏ. Vì vậy, khi hai luồng năng lượng đối kháng nhau được vài phút, màn sáng của đoán sen lập tức vỡ tan, quanh thân Lăng Thanh Trúc lập tức bị bao phủ bởi một màn năng lượng thuần âm.