Dịch: Hoàng Oanh
Nhìn nữ tử thần bí đứng trên Thanh Liên, lúc này Lâm Động mới cảm nhận được vẻ đẹp kinh diễm của nàng, đôi mắt trong suốt kia giống như một cái đầm nước kín đáo lặng lẽ, váy màu nhạt bao lấy vóc người gần như hoàn mỹ.
Nữ tử này giống như tiên nữ hạ phàm, mỹ lệ kinh diễm thế nhân, loại xinh đẹp này kinh tâm động phách, đẹp tới mức không nhuốm bụi trần, đồng thời cũng khiến cho người ta cảm nhận được một loại cảm giác xa lạ không thể lại gần.
Ánh mắt Lâm Động đảo qua nhìn nữ tử này vài lần sau đó mới chậm rãi nhìn sang chỗ khác.
"Tiểu Điêu, chúng ta liên thủ có thể đánh thắng nàng ta không?"
"Khó, nữ nhân này tuổi tác không lớn nhưng thực lực vô cùng kh*ng b*, sợ rằng không kém Lâm Lang Thiên chút nào, cho dù chúng ta liên thủ cũng thắng ít bại nhiều."
Tiểu Điêu nói một cách nghiêm túc, nếu như nó ở trạng thái toàn thịnh đương nhiên không quan tâm tới cô gái này, nhưng mà hiện giờ không thể.
Nghe vậy, Lâm Động cười khổ một tiếng, ánh mắt đảo một vòng, nhìn nữ tử thần bí kia chắp tay nói:
"Tại hạ Lâm Động không có ý cướp đoạt bảo vật với cô nương, chỉ nhầm đường vào đây, đồng thời cũng muốn biết cường giả Niết Bàn Cảnh lưu lại bảo bối gì, không biết quý tính cô nương là gì?"
"Ngay cả đám người Lâm Lang Thiên cũng bị đại trận vây bên ngoài, ngươi có thể xông vào đây đúng là có chút bản lĩnh."
Nữ tử thần bí nói một cách nhẹ nhàng, tấm sa mỏng trên mặt hơi rung động, thanh âm thanh thúy như ngọc rơi, từ giọng nói có thể nhận ra nàng ta không tin Lâm Động đi nhầm đường vào đây, cô gái này không chỉ có dung mạo tuyệt thế mà tâm tư cũng không kém.
"Ta là Lăng Thanh Trúc, nếu Lâm Động công tử không có ý tranh đoạt, Thanh Trúc xin đa tạ trước, việc dùng sức ép người, Thanh Trúc không muốn, cho nên kính xin Lâm Động công tử đừng nảy sinh ý nghĩ gì không hay."
Giữa không trung, Lăng Thanh Trúc quay người nhìn Lâm Động thi lễ một cái, giọng nói thì lễ độ nhưng lại mang ý uy h**p, điều này Lâm Động nhận thấy rõ.
Đối với việc này, Lâm Động đành phải bó tay, nữ nhân này quá kh*ng b*, đánh không lại chỉ đành phải nhún nhường, hành sự tùy theo hoàn cảnh, hơn nữa Lâm Động cũng hiểu, đừng thấy cô gái này biểu hiện hiền lành, hắn dám khẳng định, nếu như hắn ra tay phá hỏng chuyện tốt thì sợ rằng nàng sẽ hạ thủ không lưu tình.