Khi Lâm Động và Lâm Khả im lặng trở lại doanh trại, đống lửa trại vẫn tí tách bập bùng, nếu so sánh với Vùng Đất Hỗn Loạn lúc trước thì đây đúng là hai thế giới khác nhau.
Trở lại doanh trại, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều lặng lẽ trở về trướng bồng của mình.
"Khụ."
Khi hai người định quay đi thì có một tiếng ho khan rất nhỏ đột nhiên vang lên, làm cho hai người giật mình xoay đầu lại, thấy Đào lão đang xốc cửa trướng lên, dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn.
"Ách, Đào lão trễ như thế này rồi vẫn chưa nghỉ ngơi hay sao?"
Lâm Động cười gượng một tiếng, Lâm Khả đứng bên cạnh đảo mắt, đang nghĩ cớ.
"Hai tên tiểu tử các ngươi đúng là không chịu yên tĩnh."
Đào lão bất đắc dĩ lắc đầu, lão nói như thể đã biết hai người Lâm Động đi làm chuyện gì.
Nghe vậy, Lâm Động cũng chỉ có thể cười gượng.
"Thôi, ta đi nghỉ trước đây."
Lúc này, Đào lão hết cách đành phất phất tay, Lâm Động thấy vậy thì nhanh chóng chạy vào trong trướng bồng của mình.
"Các ngươi đi giải quyết đám người kia phải không."
Nhìn thấy Lâm Động tiến vào trướng bồng, Đào lão chuyển sang nhìn Lâm Khả, nhẹ giọng than thở:
"Đúng là không ngờ, cái tên tiểu tử Lâm Động này có thể đánh bại được cả cường giả Nguyên Đan cảnh Đại Viên Mãn, xem ra lần trước khi giao thủ với Lâm Trần, hắn vẫn còn che giấu thưc lực."
Đối với điều này, mặc dù Lâm Khả cũng phải khẽ gật đầu, đôi mắt đẹp liếc mắt nhìn trướng bồng của Lâm Động, nói:
"Thực lực của hắn đúng là rất mạnh, có thể đứng trong top 10 của thế hệ trẻ, Tộc Hội hai năm hắn sẽ vang danh."
"Lão gia hỏa Lâm Chấn Thiên kia có được thằng cháu như thế này, đúng là có phúc khí tốt."
Đào lão hít một tiếng, trong giọng nói mang theo niềm hi vọng ước ao.
"Được rồi, ngươi cũng đi nghỉ đi, sáng mai còn phải lên đường sớm."
"Dạ."
Sáng sớm hôm sau, khi dãy núi còn bị sương mù bao phủ, đám người Lâm Động đã khởi hành, chứng kiến thái độ của đám người Lâm Trần, Lâm Động nhận ra họ không biết chuyện đêm qua.
Tiến sâu vào trong sơn mạch thêm nửa ngày, đường đi đã yên lặng hơn không ít, sắc mặt đám người Đào lão càng lúc càng nghiêm túc, hiện giờ đã tiến vào trong Thiên Viêm Sơn Mạch, yêu thú hoành hành đều lợi hại hơn ở ngoài, chỉ chút sơ sẩy lạc vào sự tấn công của bầy yêu thú thì chẳng còn ai có cơ hội thoát thân.
Nhưng mà cũng may có Lâm Khả dò đường, cô gái này cực kỳ nhạy cảm với những yêu thú có khí tức cường đại, chỉ cần ở trong phạm vi nhất định là nàng có thể phát hiện ra, sau đó dẫn đội ngũ cẩn thận từng li từng tí di chuyển sang chỗ khác, đôi khi, ngay cả Lâm Động cũng phải bội phục cô gái này, bởi vì có khi hắn cũng chẳng phát hiện ra những loại yêu thú có thiên phú ẩn nấp.