Khi Lâm Động quát lên một tiếng, cái phù trận huyền ảo kia đột nhiên xoay tròn, một cỗ tinh thần ba động rất mạnh theo đó khuếch tán ra xung quanh.
"Ào ào!"
Phù trận bồng bềnh, Tinh Thần Lực hùng hồn ngưng tụ ở phù trận, đột nhiên ở tâm của phù trận hiện lên một ngọn lửa kỳ dị.
Ngọn lửa này nhìn qua thì giống như ngọn lửa bình thường, nhưng mà nó lại không phải là lửa, bởi vì đây chính là Tinh thần lực ngưng tụ biến hóa thành. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngọn lửa chỉ lớn bằng ngón cái, nhưng tinh thần ba động lại tán phát một cách cuồng bạo, ngay cả Lâm Động cũng giật mình, hắn không nghĩ tới, cái Hóa Sinh Phù Trận này lại mạnh mẽ tới như vậy.
Tống Đao cũng phát hiện ra loại ba động này, trong mắt hắn hiện lên sự khiếp sợ, nhưng bây giờ đã không còn cách nào thu tay được nữa, hắn vội vàng điều động toàn bộ Nguyên Lực trong cơ thể, quán chú vào trong đao mang, muốn dùng thứ này để ngăn cản.
"Tích!"
Lâm Động lạnh lùng nhìn Tống Đao, ngón tay lăng không điểm ra, ngọn lửa trong tâm phù trận run rẩy dữ dội, sau đó vù một tiếng bay ra ngoài!
"Rầm rầm!"
Ngọn lửa bay ra làm cho không khí ở xung quanh chấn động, khí lãng vô hình điên cuồng rít lên, những thanh âm trầm thấp cũng theo đó nổ ra, thanh thế kinh người.
Tống Đao bị một kích này của Lâm Động làm cho hoảng sợ vô cùng, cho tới bây giờ hắn mới phát hiện, tuyệt chiêu của thiếu niên trước mặt không phải là Nguyên Lực mà là tinh thần công kích!
Hiện giờ đã không còn đường lui, Tống Đao không hổ là thủ lĩnh của một đám người liều mạng, trong mắt hiện lên vẻ độc ác, đao mang trong tay trở nên óng ánh, sau đó liều mạng chém thẳng xuống ngọn lửa!
"Ầm!"
Đao mang chém vào ngọn lửa, một tiếng nổ như sấm vang lên, nhưng mà đao mang trong nháy mắt sụp đổ, ngọn lửa kia không hề chậm lại, xông thẳng vào Tống Đao!
Nhìn thấy ngọn lửa điên cuồng xông tới, tay chân Tống Đao trở nên lạnh lẽo, ánh mắt của hắn đảo qua thiếu niên phía trước, thấy người này sắc mặt bình tĩnh, hoàn toàn không có nửa điểm đắc ý khi đẩy được một cường giả Nguyên Đan cảnh Đại Viên Mãn vào chỗ chết.
"Đá trúng cửa sắt rồi...
Lúc này trong đầu Tống Đao chỉ có một ý niệm như vậy, nhưng hắn cũng không đứng im chờ chết, hai mắt hắn lóe lên một cái, âm thầm quyết định.