Khi Lâm Động từ trong Phù Sư Tháp đi ra ngoài, hắn nhìn thấy một đống người đứng như cọc gỗ và nhìn hắn như gặp quỷ.
"Nham đại sư, các người không sao chứ?"
Bị đám người này nhìn một cách quái dị như vậy, Lâm Động không khỏi cười gượng một tiếng.
"Ngươi đã tiến vào tầng thứ chín?"
Nham đại sư nhìn chằm chằm vào Lâm Động, thanh âm của lão run rẩy, tầng 9 Phù Sư Tháp ngay cả lão cũng không thể tiến vào, vậy mà Lâm Động lại có thể.
"Ách? Làm sao vậy? Tiểu tử chỉ thử một chút xem có vào được tầng 9 hay không..."
Nhìn thấy biểu tình của Nham đại sư, Lâm Động hoảng sợ, hắn còn tưởng rằng những chuyện hắn làm trong tầng 9 bị người khác biết, cho nên cẩn thận hỏi lại.
"Cái tên tiểu tử này..."
Thấy Lâm Động thừa nhận, Nham đại sư cùng với mấy vị trung niên tam ấn Phù Sư ở bên cạnh phải hít sâu một hơi, ánh mắt không thể nào che giấu được sự kinh hãi, đã bao năm rồi không có ai tiến vào được tầng 9, không ngờ Lâm Động lại có thể.
"Rất may là đám người Thiên Hỏa thành bỏ về sớm, chứ không thì sẽ bị đả kích tới mức ói máu."
Một trung niên Phù Sư cười khổ nói, những người khác cũng đồng ý gật đầu.
Lâm Động cười gượng một tiếng, hắn biết, nếu như dựa vào bản lĩnh thực sự thì hắn cũng chỉ như Chu Thông mà thôi, nếu không có Bản Mệnh Linh Phù thì hắn sẽ không bao giờ đạt được thành tích này.
Đương nhiên, điều này cũng chứng minh tinh thần thiên phú của Lâm Động vô cùng kinh người, nếu bỏ yếu tố Bản Mệnh Linh Phù kỳ dị thì bản thân hắn cũng tương đương với Chu Thông.
Phải biết rằng, Chu Thông là người đứng đầu trong số Phù sư trẻ tuổi của Thiên Hỏa thành, hơn nữa thời gian hắn khổ tu Tinh thần lực dài hơn Lâm Động rất nhiều, Lâm Động có thể đi sau vượt trước đã chứng minh tinh thần thiên phú của hắn thuộc loại yêu nghiệt.
"Lần này cám ơn ngươi."
Trong lúc Lâm Động cười gượng, Tử Nguyệt tiến lên nhẹ nhàng nói, hiện giờ gương mặt nàng không còn sự lạnh lùng như trước, đứng trước Lâm Động, nàng không còn sự lãnh ngạo như xưa.
Nhìn thấy băng mỹ nhân dịu dàng hơn trước nhiều, Lâm Động lạ trở thành người mất tự nhiên, cười nói: