Nhìn thân ảnh Lâm Động đi xa, phải mất một thời gian mọi người ở trong sân mới phục hồi tinh thần lại được, những tiếng than sợ hãi như thủy triều vang lên.
"Người này là ai vậy? Ngay cả Tào Chú cũng không phải đối thủ của hắn."
"Chắc cũng là Phù sư Viêm Thành?"
"Lâm Động! Ta đã từng gặp hắn ở Giác Đấu Trường, chính hắn giết môn chủ Huyết Y Môn, Ngụy Thông."
"Hóa ra hắn chính là Lâm Động, quả nhiên là nghe danh không bằng gặp mặt..."
"… "
Nghe thấy những tiếng bàn luận xôn xao ở xung quanh, sắc mặt Tào Chú vô cùng khó coi, một tên Phù sư Thiên Hỏa thành muốn đi tới dìu hắn dậy, nhưng lại bị hắn đẩy ra, hiện giờ không những thể diện bị mất mà Băng Huyền Kiếm cũng bị người ta lấy đi, đây đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo!
"Băng Huyền Kiếm..."
Nhớ tới bảo bối của mình, trong tim Tào Chú như rỉ máu, Băng Huyền Thiết rất hiếm nên giá cả cực cao, để chế tạo được Băng Huyền Kiếm hắn đã phải mất gần 3 vạn Dương Nguyên Thạch, vậy mà cái thứ quý giá đó đã bị Lâm Động coi là chiến lợi phẩm, không chút nương tay cầm đi, nếu như không phải kiêng kị thủ đoạn quỷ dị của Lâm Động, thì hắn nhất định phải xông lên cướp Băng Huyền Kiếm lại!
"Đi!"
Đồ đã bị cầm đi, có đứng đây cũng vô dụng, Tào Chú cố gắng kiềm chế lửa giận trong lòng, xoay người đi ra ngoài sân.
"Lâm Động ngươi chờ đó cho lão tử, mấy hôm nữa các sư huynh của Thiên Hỏa thành tới, ta sẽ bắt ngươi phải nôn ra!"
Nhìn Tào Chú vừa đi vừa nghiến răng nghiến lợi, mấy vị Phù sư Thiên Hỏa thành phía sau hắn nhìn nhau, không ai dám khuyên can, đi theo phía sau hắn.
Nhìn đám người Tào Chú chật vật rời đi, Tử Nguyệt lắc đầu, sau đó nhìn về phía xa xa, ánh mắt Lâm Động đã làm cho nàng hiểu, hắn rất không thích cách làm của nàng.
Đối diện với ánh mắt này, Tử Nguyệt có chút kinh ngạc, từ nhỏ đến lớn, bởi vì thân phận đặc thù cùng với tinh thần thiên phú hơn người, hơn nữa bản thân còn có một dung mạo xinh đẹp, những ánh mắt nhìn nàng không phải là kính nể thì cũng là nóng bỏng, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cái ánh mắt không kiên nhẫn này.
"Hừ, muốn đùa giỡn trước mặt ta ư, không có cửa đâu, chờ ngươi biểu hiện trong tháp thì biết, về thôi."
Nhớ tới ánh mắt kia, Tử Nguyệt nhẹ nhàng hừ lạnh một tiếng, phất ngọc thủ, xoay người rời đi, với tính cách kiêu ngạo của mình, ở Viêm Thành còn chưa có người để nàng phục.
Cho dù là Lâm Động cũng không thể!
Lâm Động không đi dạo trong Phù Sư Hội của Viêm Thành mà trực tiếp trở về Lâm gia, sau đó đi vào tiểu viện của mình.
"Đồ vật của Tào Chú đúng là đồ tốt."