Đối với Lâm Động, chuyện kiếm tiền hắn không sành như Đổng Tố, hắn cũng không dự định xây dựng một đế quốc thương nghiệp gì cả,cái hắn muốn chỉ là có đủ tiền mua linh dược tu luyện mà thôi.
Sau khi Lâm Động suy nghĩ, hắn phát hiện ra hai biện pháp có thể kiếm được tiền, một là là tinh luyện Dương Nguyên Thạch, bằng vào khả năng tinh luyện của Thạch Phù, hắn chỉ cần 3 viên Dương Nguyên Thạch là tinh luyện thành 1 viên Dương Nguyên Đan, hiệu suất này gấp 3 so với cường giả bình thường. Nhưng mà lúc này hắn làm gì có Dương Nguyên Thạch trong tay, thứ này đi mua bán cũng tương đối phiền phức.
Cho nên, Lâm Động chỉ có thể để ý tới phương pháp đơn giản hơn, đó chính là trực tiếp sử dụng Thạch Phù tinh luyện linh đan.
Một cây ngũ phẩm linh dược, Lâm Động có thể tinh luyện ra năm viên linh đan, phẩm chất và dược tính của đan dược còn cao hơn bình thường nhiều lần, hiệu quả cũng cao hơn không biết bao nhiêu lần.
Dựa theo Lâm Động suy đoán, người khác dùng một gốc cây ngũ phẩm linh dược để luyện hóa, thì dược lực chỉ hấp thu được khoảng 1/5, đa phần dược lực đều bị hủy bỏ, việc này không thể nào so sánh với đan dược do Thạch Phù tinh luyện được.
Nói cách khác, đối với người thường mà nói, mua một gốc cây ngũ phẩm linh dược không bằng mua một viên linh đan, mà đây cũng chính là phương pháp nhanh nhất mà Lâm Động có thể kiếm tiền...
Đương nhiên, muốn tiêu thụ linh đan thì phải tới phòng đấu giá Vạn Kim, chỉ có ở nơi đó mới bán được giá cao nhất.
Cho nên, Lâm Động thu xếp hành lý đi thẳng đến Vạn Kim Thương Hội.
Hiện giờ Lâm Động đã là Cung Phụng của Vạn Kim Thương Hội, coi như cũng có chút địa vị, cho nên khi nhìn thấy hắn, đám thị nữ liền cung kính dẫn tới gặp Đổng Tố.
"Ha hả, Lâm Động tiểu đệ lâu như vậy không đến tìm tỷ tỷ, còn tưởng rằng đệ quên mất tỷ rồi chứ."
Đổng Tố đang xem sổ sánh, nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên, quyến rũ nhìn Lâm Động cười.
Lâm Động cười gượng một tiếng, hắn nuốt không nổi việc trêu đùa của vị mỹ nữ động lòng người này, hắn biết tuổi tác của Đổng Tố hơn Hạ Chỉ Lam rất nhiều, chẳng qua là do bối phận, nên Hạ Chỉ Lam chỉ còn cách kêu một tiếng dì.