"Lâm Động!"
Khi nhìn thấy thiếu niên cưỡi trên lưng hổ, sắc mặt Tạ Khiêm hơi đổi, bởi vì có quan hệ không tệ với Lôi gia, hiển nhiên hắn cũng biết được chuyện Lâm Động đánh chết Lôi Hình, đả thương Lôi Phích. Tuy nói lúc đầu vừa nghe nói xong, hắn cũng cảm thấy bất khả tư nghị, nhưng chuyện xảy ra trước mắt đã làm cho hắn tin đó là sự thật, với lại bắt đầu coi trọng và kiêng kỵ cái tên tiểu bối Lâm gia kia.
"Động nhi!"
Vào lúc này, Liễu Nghiên vừa nhìn thấy được thân ảnh đó thì trên gương mặt cũng không lộ vẻ vui mừng gì, mà ngược lại còn gấp gáp vội vã hơn. Thực lực của Tạ Khiêm đạt đến trình độ nào, trong thâm tâm nàng là người rõ nhất, bởi vậy ở chỗ này nàng không muốn nhìn thấy Lâm Động xuất hiện bất cứ cái gì ngoài ý muốn.
"Mẹ, yên tâm đi, không có chuyện gì đâu"
Lâm Động quay đầu hướng về phía Liễu Nghiên cười cười, sau đó vung cánh tay lên, lập tức có hơn mười đạo thân ảnh phóng nhanh ra từ trong rừng rậm, đem đám người Liễu Nghiên bao vây bảo hộ, điều trước nhất là đem những người bị thương dựng dậy, băng bó vết thương.
Nhìn những Lâm gia hộ vệ chết thảm trọng, đôi môi Lâm Động mấp máy, trong con ngươi lóe lên hàn quang chớp động, chợt ánh mắt của hắn nhẹ nhàng lướt qua tại trên người Tạ Khiêm: "Lôi – Tạ hai nhà đã cấu kết với nhau làm điều chuyện xấu, và thủ đoạn cũng ti tiện giống nhau a"
"Hắc, cha ngươi ở chỗ này cũng không dám nói chuyện với ta như vậy, mà tiểu súc sinh ngươi thật sự là không biết lễ phép gì" Mặc dù tại thâm tâm Tạ Khiêm hơi đổi một chút, nhưng khi nhìn thấy một tên thiếu niên miệng còn hôi sữa đối với hắn chẳng có chút khách khí nào, thì sắc mặc hắn liền trầm xuống, cười lạnh nói.
"Cho ngươi mặt mũi, ngươi là người không biết xấu hổ mà, cần gì phải quan tâm đến chứ?"
Lâm Động lắc lắc đầu châm chọc nói. Sau đó đem ánh mắt quét quanh toàn trường, lần này Tạ gia phái ra cũng không ít người, bất quá may mà chỉ có một vị cao thủ Thiên Nguyên Cảnh hậu kỳ là Tạ Khiêm thôi, có lẽ tên kia cho rằng như vậy đã đủ rồi.
"Tiểu súc sinh, ngươi cho là có chút thực lực thì đứng ở trước mặt ta mà cuồng vọng sao? Hắc, vốn dĩ chỉ muốn bắt một ít gia quyến ngươi mà thôi, nhưng ngươi đã tự động tới cửa, vậy ta đây liền thu nhận thôi!" Tạ Khiêm cười lên một tiếng âm trầm, chợt vung tay lên.
"Hưu!"
Theo cánh tay Tạ Khiêm vung xuống, tại bên trong rừng rậm ở chung quanh, tức thời có rất nhiều hàn quang bạo xạ ra ngoài, còn mang theo âm thanh xé gió hướng đám người Lâm Động bắn tới.