Cuộc săn thú ở Thanh Dương Trấn, cuối cùng vẫn kết thúc thuận lợi, tuy nói không có Lâm Động và Lôi Lực tham gia khiến cho cuộc tranh tài phai nhạt đi không ít, nhưng đối với cuộc săn thú lần này, đại đa số mọi người đều cảm thấy có chút hài lòng, đặc biệt là trong cuộc so tài trước trận, lại còn được chứng kiến một trận đánh cuộc hào phóng giữa hai nhà Lâm gia và Lôi gia.
Vị trí quán quân cuối cùng của cuộc săn thú, không nằm ngoài dự đoán của mọi người là rơi vào tay của Cuồng Đao Vũ Quán, còn hai nhà Lôi - Tạ với phong quang ngày xưa, thế nhưng trong lần săn thú này lại không chiếm được nửa điểm chỗ tốt, đặc biệt là Lôi gia, lại tổn thất thêm một cái thôn trang trọng yếu như Thiết Mộc trang.
Còn Tạ gia, tuy rằng cũng đỏ mắt với ấu thú Hỏa Mãng Hổ mà Ngô Vân có được, nhưng đành chịu không biết phải làm sao, lấy thực lực của Tạ Doanh Doanh thì vẫn còn thua kém Ngô Vân một bậc, hơn nữa có vết xe đổ của Lôi gia nên bọn họ cũng không có loại khí phách đó, chỉ dùng một lượng lớn tiền bạc để đánh cuộc với Cuồng Đao Võ Quán, vì vậy, ấu thú Hỏa Mãng Hổ, bọn họ cũng không có quá nhiều hy vọng.
Cuộc tranh tài săn thú lần này, người hưởng lợi cuối cùng nhất không nghi ngờ gì chính là Lâm gia và Cuồng Đao Võ Quán!
***
Lâm gia, kể từ khi đoàn người Lâm Chấn Thiên từ Thú Giác Tràng trở về, thì chuyện Lâm Động đại triển thần uy đánh bại Lôi Lực của Lôi gia, liền giống như bay truyền vào trong tai mỗi người, tính chấn động của tin tức lần này làm cho mọi người trợn mắt há mồm, đồng thời, trong lòng của không ít người đều dâng lên niềm tự hào, hành động lần này của Lâm Động quả thực làm cho người của Lâm gia nở mày nở mặt.
Bóng đêm dần dần bao phủ, nhưng ở hậu viện Lâm gia ngược lại đèn sáng trưng trưng, tràn đầy tiếng cười vui.
Trong đại sảnh, Lâm Chấn Thiên với vẻ mặt tươi cười đang ngồi ở chủ vị, ở bên phải chủ vị lại không phải là Lâm Khẳng, cũng không phải Lâm Khiếu, mà là Lâm Động.
Đối với cái này vị trí tương đối đặc thù, Lâm Động cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng do không cự tuyệt được sự kiên trì của Lâm Chấn Thiên, nên hắn chỉ đành nhấp nhỏm không yên ngồi đó.
Trên bàn cơm, mọi người cười nói không ngừng, Lâm Động nhìn thoáng qua Thanh Đàn và đám người Lâm Hà cách hắn một chút, không khỏi đảo cặp mắt trắng dã, chỉ có thể buồn bực mà tiếp tục dùng cơm.