Phân phối xong xuôi chiến lợi phẩm, trên mặt ba người Lâm Động đều hiện lên nụ cười thỏa mãn, ngay cả Mục Lăng Sa kia, trên gương mặt cũng chợt hiện lên vẻ mừng rỡ không gì sánh bằng, nàng tham gia cuộc săn thú này, chỉ là muốn đạt được một thứ hạng tương đối không tệ, để cho danh khí Mục gia trang bọn họ khuếch trương lên một chút mà thôi, nhưng không nghĩ tới, hôm nay lại có thể có được thu hoạch to đến bực này.
Lấy Hỏa Mãng Hổ ấu thú này ra để so sánh, thì cuộc săn thú kia tỏ ra nhỏ bé không đáng nhắc đến rồi.
"Chúng ta cũng phải lên đường đi tiếp chứ" Ngô Vân đem ấu thú thật cẩn thận đặt vào lồng ngực, cười nói.
Lâm Động gật gật đầu, hắn chỉ còn thiếu hai khối thẻ bài thân phận nữa mới có thể đạt được điều kiện, bất quá chuyện này đối với hắn mà nói, hiển nhiên sẽ không có vấn đề gì.
"Ta sẽ không đi" Ở một bên, Mục Lăng Sa trầm ngâm trong chốc lát rồi đột nhiên lắc đầu, nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Nghe vậy, Lâm Động với Ngô Vân đều ngẩn ra, chợt thoáng nhìn qua tiểu thú ở trong ngực Mục Lăng Sa, lập tức như hiểu ra điều gì liền gật đầu, ấu thú Hỏa Mãng Hổ khi trưởng thành có thể đạt đến Thiên Nguyên Cảnh, giá trị cực cao, nếu như nàng có thể mang về, và thuần dưỡng được mà nói, vậy thì Mục Gia Trang bọn họ sau này có thể có một đầu Hỏa Mãng Hổ cấp Thiên Nguyên Cảnh thủ hộ, kia đối với cả thôn trang mà nói, đều là chuyện tốt vô cùng.
Dù sao, hiện tại ở bên trong Mục gia trang, cũng chỉ có một người đạt tới Thiên Nguyên Cảnh sơ kỳ mà thôi.
Ấu thú Hỏa Mãng Hổ rất dễ khiến người ta đỏ mắt, hơn nữa sau khi chuyện này truyền ra ngoài, hai nhà Lôi - Tạ chắc chắn sẽ không chịu để yên. Lâm gia và Cuồng Đao Võ Quán tuy đều có một chút lo lắng, nhưng cũng không phải đến nỗi là cực kỳ e ngại hai nhà Lôi - Tạ. Nhưng Mục gia trang của Mục Lăng Sa thì lại khác, bọn họ sẽ không có cách nào chống lại hai nhà Lôi - Tạ, cho nên, chuyện nàng có ấu thú không thể bại lộ ra ngoài, nếu không, chính là đưa tới tai vạ cho Mục gia trang.
"Chúng ta sẽ giúp ngươi giữ bí mật" Lâm Động nhẹ giọng nói.
"Cảm ơn" Mục Lăng Sa ánh mắt cảm kích nhìn Lâm Động một cái, chợt hoạt bát cười nói: "Nếu sau này các ngươi có thời gian, có thể tới Mục gia trang ta tham quan một lần nha, ta nhất định sẽ khoản đãi"
"Ha ha, tốt" Ngô Vân cũng gật đầu cười.
Nhìn thấy hai người không có ý kiến gì, Mục Lăng Sa cũng không hề nán lại lâu, sau khi hướng về phía hai người cáo từ, liền đem ấu thú giấu kỹ, thân thể mềm mại nhảy lên cành cây, giống như một con báo nhanh nhẹn, hướng về phía bên ngoài tùng lâm chạy trốn thật nhanh.
"Đi thôi"
Đưa mắt nhìn Mục Lăng Sa rời đi, Lâm Động cũng vung tay lên, xoay người hướng sâu bên trong rừng rậm nhanh chóng bước đi, Ngô Vân cũng vội vàng đuổi theo.
Có thể tiến vào sâu trong tùng lâm, nhân số đã tương đối thưa thớt, hơn nữa bản lãnh của những người đó đều không tệ, bất quá cái loại bản lãnh này, so với thực lực Địa Nguyên Cảnh của Lâm Động, cũng không tạo thành trở ngại quá lớn gì, hai khối thẻ bài thân phận cuối cùng, cũng bị hắn thuận lợi giành được.