- Ha ha, Lâm Động huynh đệ quả nhiên đủ hào khí!
Nhìn thấy Lâm Động rốt cục đã gật đầu, Ngô Vân cũng không nhịn được cười to một tiếng, khuôn mặt tràn đầy vẻ hưng phấn.
- Đến đây, để ta giới thiệu cho ngươi! Vị này chính là Mục Lăng Sa, là người của Mục gia trang, nàng là một người bạn tốt của ta. Hắc hắc, đừng nhìn nàng là nữ tử mà coi thường, nàng đã tiến vào Thối Thể Đệ bát trọng rồi, hơn nữa tiễn pháp cũng tốt vô cùng, có nàng hỗ trợ thì chúng ta cũng sẽ thoải mái hơn một chút!
Ngô Vân chỉ vào thiếu nữ trên thân cây, cười nói.
- Mục gia trang?
Lâm Động khẽ giật mình, nhưng cũng gật đầu. Mục gia trang ở trong vòng trăm dặm phụ cận Thanh Dương trấn cũng có chút thanh danh, hắn tự nhiên có nghe nói qua.
- Theo ta được biết thì ấu tử Hỏa Mãng Hổ có khoảng ba con, nếu như lần này đắc thủ thì cả ba người chúng ta mỗi người đều được một.
Ngô Vân cười nói.
- Bây giờ đã phân chia chiến lợi phẩm thì còn hơi sớm, Hỏa Mãng Hổ không phải là yêu thú bình thường. Cho dù là trọng thương, hơn nữa dù có đang yếu sức do sinh con thì chỉ e rằng chúng ta cũng rất khó chế phục, còn có thể có chút tổn thương.
Lâm Động lắc lắc đầu, trầm ngâm nói.
- Ha hả, yên tâm đi! Hỏa Mãng Hổ cũng không đáng lo, vấn đề chủ yếu chính là bọn Lôi Lực. Nếu như ta không nhầm thì Lôi Lực giờ đã bước vào Địa Nguyên cảnh rồi! Với thực lực này thì chỉ sợ hắn là đệ nhất nhân trong cuộc săn này!
Ngô Vân đang cười, chợt thở dài nói.
- Cứ tới đó xem sao đã.
Lâm Động gật gật đầu, nói.
Nghe vậy, Ngô Vân cũng gật đầu rồi nhìn Mục Lăng Sa đang trên thân cây. Thiếu nữ lền mạnh mẽ này nhảy xuống, nhìn Lâm Động, rồi nói:
- Đi theo ta!
Nói xong, nàng làm người dẫn đầu, nhanh chóng xông vào khu rừng tùng phía bên phải. Sau đó, Lâm Động cùng Ngô Vân cũng nhanh chóng đi theo.
Ba người chạy như bay trong rừng, ven đường đi cũng gặp không ít những người dự thi chuẩn bị cướp thân phận bài. Nhưng mà khi những tên này hơi có chút rục rịch thì bỗng nhiên có một mũi tên xé hư không bắn vào dưới chân bọn họ. Nhìn thấy cảnh này thì cả bọn đó đều rùng mình, bọn họ đều hiểu nếu chủ nhân của cây tiễn này thật sự muốn động thủ thì sợ rằng trên thân thể họ sẽ có một lổ máu.
Dựa vào tiễn pháp sắc bén của Mục Lăng Sa, dọc đường đi theo cũng không có ai dám ra tay xuất thủ với ba người họ nữa. Cho nên, sau khi mất hơn mười phút xuyên qua khu rừng thì tốc độ của Mục Lăng Sa mới chậm lại một chút, thân ảnh xinh đẹp linh hoạt lượn đến nấp sau một gốc đại thụ. Nhìn thân pháp như xe nhẹ chạy đường quen đến như vậy, thì hiển nhiên nàng cực kỳ quen thuộc khu rừng này.