Dịch: Đổng Lam Phương (A Phương)
Trong phòng, Lâm Động ngồi xếp bằng trên giường, cẩn thận từ trong mình lôi ra chiếc hộp gỗ, sau đó dùng hai ngón tay gắp lấy một quả Địa Hoàng Quả ở bên trong ra.
Khi Địa Hoàng Quả tiếp xúc với không khí, liền lan tỏa một mùi thơm thoang thoảng làm cho người ta phải say mê.
Lâm Động nhìn Địa Hoàng Quả, rồi đem nó đặt vào trong lòng bàn tay phải, sau đó, tâm niệm vừa động thì một tia Nguyên Lực bắt đầu từ bên trong mầm móng Nguyên Lực chảy ra, và cuối cùng chảy vào bên trong Thạch Phù đang ẩn tàng trong huyết nhục ở lòng bàn tay.
"Ông!"
Cùng với Nguyên Lực tuôn ra, thấy được ký hiệu mơ hồ ẩn dưới làn da nơi lòng bàn tay Lâm Động, lúc này một tia ánh sáng kỳ dị xuyên theo lỗ chân lông nơi lòng bàn tay phát ra, chiếu thẳng lên Địa Hoàng Quả.
Tiếp xúc với ánh sáng chiếu rọi kia, Địa Hoàng Quả tức khắc héo rũ nhanh chóng, cuối cũng do ánh sáng kia đan vào, hóa thành hai viên đan dược màu vàng đậm, nằm yên trong lòng bàn tay của Lâm Động.
Nhìn một màn diễn biến huyền diệu này, trong mắt Lâm Động tràn ngập vẻ kinh ngạc, trong lòng đối với Thạch Phù thần bí ở nơi lòng bàn tay càng cảm thấy thần bí hơn.
"Nghe nói, có một số người thực lực cực mạnh có khả năng sử dụng sinh lực để ngưng tụ thành ký hiệu, do đó có được đủ loại thần hiệu. Chẳng lẽ Thạch Phù này cũng bởi vì vậy mà ra đời sao?
Lâm Động nắm viên đan dược đã nguội lạnh, ra chiều suy nghĩ, hắn trái lại ngẫu nhiên nghe nói qua về một ít sự tình này, bất quá đối với hắn, thậm chí đối với mấy người Lâm Khiếu mà nói đều là quá xa vời. Vì vậy, hắn đối với thế giới bên ngoài cũng không biết được rõ ràng lắm.
So với Đại Viêm Vương Triều rộng lớn kia, Thanh Dương Trấn quả thực là quá tầm thường…
Thế giới bên ngoài, ta cũng muốn xông pha một lần…
Lâm Động mỉm cười, trong lòng xuất hiện hào khí, hắn tin tưởng, bước chân của hắn không phải chỉ dừng lại tại đây, trong cái Thanh Dương trấn nhỏ nhoi này!
"Bất quá, muốn có được điều này, đầu tiên là cần phải cố gắng tu luyện, rồi hẳn tính sau."
Hào khí trong lòng Lâm Động nhanh chóng bị hiện thực đánh tan, hắn nhún vai một cách bất đắc dĩ. Hiện tại hắn còn chưa đứng đầu ở tại Thanh Dương Trấn, huống gì thế giới bên ngoài còn có nhiều đặc sắc cùng nguy hiểm hơn.